Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
15
Bên kia điện thoại, Lục Kỳ Phong đập điện thoại, cả phòng đều im bặt.
Hắn tức điên lái xe đến Đường gia.
16
Những gì Kỳ Thuật nói, thật ra tôi không tin.
Tôi vẫn đi hỏi bạn thân.
Dư Gia trả lời ấp úng: [Haizzz, nhắc đến hắn làm gì chứ?]
[Không phải, tôi quên hắn rồi, theo đúng nghĩa đen đó.]
Dư Gia: [???]
[Hả?
Tốt quá rồi, hắn ta đúng là một tên tra nam c.h.ế.t tiệt, trước đây là vị hôn phu của cậu, nhưng hắn ta rất súc vật, vắng mặt trong lễ đính hôn, không giữ được bản thân, nhưng cậu lại như bị trúng bùa mê bởi hắn ta vậy, nhưng bây giờ quên rồi thì tốt quá.]
Tôi kinh ngạc.
hắn ta là vị hôn phu của tôi.
Vậy Kỳ Thuật là ai?
Kẻ thứ ba?
17
Một tuần trời, người đàn ông họ Kỳ kia chăm sóc tôi chu đáo.
"Nhất Nhất."
"Ừm?"
Kỳ Thuật xoa đầu tôi: "Thời gian trước công việc bận rộn cũng tạm ổn rồi, em cũng nên ra ngoài đi dạo để vận động một chút, chiều nay anh đưa em đi chơi."
Nói thật, tôi vẫn chưa lười biếng đủ.
"Anh chê em mập lên à?"
"Không có."
Nhưng hắn rõ ràng đang véo mỡ bụng tôi mà.
"Thôi được rồi, vậy anh đợi em một lát, em phải sửa soạn đã."
"Không sao, anh đợi bao lâu cũng được."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Cuối cùng tôi mặc một chiếc váy ngắn trên đầu gối, kết hợp với đôi giày da nhỏ màu trơn, đeo đôi khuyên tai kim cương hồng mà Kỳ Thuật tặng tôi.
Kỳ Thuật mặc chiếc áo khoác dài đó, khí chất hắn độc đáo, vóc dáng cao lớn, chiếc áo khoác được mặc rất chỉnh tề, cả người trông rất bảnh bao.
Là người sinh ra và lớn lên ở Kinh Thành, những nơi vui chơi gần như ai cũng từng đến.
Kỳ Thuật cũng không tốn công sức, phất tay một cái liền đưa tôi đi mua sắm thả ga.
Thật ra tôi có rất nhiều đồ trang sức, nhưng Kỳ Thuật luôn nói có mẫu mới.
Một lúc không để ý, tôi lại ưng ý thêm mấy món nữa.
Nhờ danh phận Tổng giám đốc của hắn.
Mua không chỉ nhiều, mà dịch vụ cũng tốt hơn.
Ngay lúc tôi đang cầm cà vạt ướm lên người Kỳ Thuật.
Tôi đã gặp lại người đàn ông đã biến mất trong ký ức của tôi, nhưng dường như lại xuất hiện khắp nơi.
Lục Kỳ Phong.
18
Thật ra, Lục Kỳ Phong cũng có chút không nhận ra Đường Nhất Nhất.
Nhưng mười mấy năm qua, cô ấy luôn lẽo đẽo theo sau hắn ta, hình ảnh của cô ấy đã khắc sâu trong tâm trí hắn ta.
Hắn ta không dám nhận vì.
Cô gái vẫn luôn đi theo hắn ta, đã được người đàn ông bên cạnh cô ấy chăm sóc rất tốt.
Đường Nhất Nhất có làn da rất trắng, vóc dáng rất đẹp, cô ấy mặc chiếc váy tinh tế, tôn lên những đường cong quyến rũ.
Trên cổ là sợi dây chuyền ngọc trai đắt tiền, trên tai đeo kiệt tác của nhà thiết kế mà cô ấy luôn coi là thần tượng.
Tác phẩm đó hắn ta từng tìm hiểu, chỉ là luôn nghĩ Đường Nhất Nhất sẽ mãi đi theo mình, mua sớm mua muộn cũng như nhau.
Đêm tân hôn rồi tặng cô ấy cũng chẳng sao.
Nhưng bây giờ, cô ấy cả người rạng rỡ, mang theo nụ cười.
Cười với người đàn ông kia!
Cô ấy chưa bao giờ cười với hắn ta như vậy.
Nhưng tại sao, rõ ràng cô ấy luôn là người xoay quanh hắn ta, là cô ấy bất chấp tất cả lao về phía hắn ta, khơi dậy những gợn sóng trong lòng hắn ta.
Nhưng không bao lâu, cô ấy đã không còn tìm hắn ta nữa.
Không bao lâu, cô gái Đường Nhất Nhất này đã lao vào vòng tay người khác.