Thật may mắn, trên chứng minh nhân dân không hiển thị tên cũ.
Nếu không, Trì Lệnh Dã đã phát hiện ra tôi chính là Dụ Lệ.
Hai năm trước, anh ấy bất tỉnh trên bãi biển, người nhặt được anh ấy chính là tôi.
Mỗi đêm quấn quýt đến tận cùng với anh ấy, cũng là tôi.
Người lừa anh ấy kết hôn, cũng vẫn là tôi.
Nhưng đó chỉ là hôn nhân trên danh nghĩa. Chúng tôi chưa đăng ký kết hôn.
Vì chứng minh nhân dân của Trì Lệnh Dã đã mất trong vụ tai nạn trên biển.
Cũng giống như thị lực của anh ấy vậy.
Đột ngột mất đi ánh sáng, Trì Lệnh Dã trở nên mất hết ý nghĩa sống.
Tôi ở bên cạnh, cùng anh ấy học chữ nổi.
Anh ấy mới dần dần trở nên lạc quan hơn.
Tôi cũng từng hỏi anh ấy về chuyện gia đình.
"Anh không định về nhà sao? Về nhà của anh."
Anh lắc đầu:
"Với bộ dạng này, về chỉ bị người ta chế giễu mà thôi."
Tôi không hỏi thêm về tình hình gia đình hay chuyện vụ tai nạn.
Anh ấy mang nhiều tâm sự nặng nề, tôi không muốn gặng hỏi.
Tôi chỉ nói:
"Ai dám cười anh? Tôi mạng rách có gì để mất, tôi xông lên liều mạng với họ."
Trì Lệnh Dã bật cười khẽ.
Anh ấy vuốt cằm tôi, rồi bất ngờ hôn lên.
Phần lớn thời gian, anh rất trầm lặng.
Luôn lặng lẽ ngồi một mình, đờ đẫn.
Chỉ có trên giường, anh ấy mới dữ dội như dã thú.
Chiếc giường cũ kẽo kẹt rung lắc không ngừng. Tôi thường lo không biết một ngày nào đó nó có sập luôn không.
Đáng tiếc, chưa đợi được đến ngày ấy, chúng tôi đã mỗi người một ngả...
Quay lại hiện tại.
Tôi hơi bàng hoàng.
Tin tốt: Công việc lương cao vẫn giữ được.
Tin xấu: Về sau phải làm việc ngay dưới mũi Trì Lệnh Dã.
Lúc đầu bạn tôi giới thiệu công việc này, hoàn toàn giữ bí mật về thông tin ông chủ.
Tôi biết, phần lớn những người giàu có đều có nỗi lo ấy.
Không muốn quá nhiều người biết mình có vấn đề tâm lý.
Nên trước khi ký hợp đồng, công tác bảo mật làm rất chặt.
Tôi bị mức lương cao làm mờ mắt, hoàn toàn không nghĩ tới, bệnh nhân chính là Trì Lệnh Dã.
Hơn nữa, anh ấy… đã khôi phục được thị lực.
Chương này đã bị khóa
Mời bạn click vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện