Trì Lệnh Dã vẫn đang trong cơn giận.
Không ai có thể giữ được bình tĩnh sau hết lần này đến lần khác thất vọng.
Nhân lúc anh ấy đang gọi điện mắng người,
Trợ lý ghé vào tai tôi thì thầm:
"Sao cô có thể nói là không biết? Cô ít nhất cũng nên gạt anh ấy một câu chứ!"
"Gạt thế nào?"
"Thì nói Dụ Lệ đã chết rồi, chẳng phải anh ấy sẽ yên tâm sao?"
"Anh chắc, anh ấy sẽ yên tâm, chứ không phải bắt chúng ta đi chôn theo à?"
"..."
Câu này khiến anh ta nghẹn họng.
Nhưng trợ lý bỗng nhiên mắt sáng lên, như nhìn thấy cứu tinh.
"Cô Cung đến rồi! Chúng ta được cứu rồi!"
Tôi ngẩng đầu, Cung Mộng Anh đang hối hả bước tới.
"Chuyện gì vậy?"
"Vừa nãy lại có một cô giả làm vợ cũ, Trì tổng tức giận lắm."
"Biết rồi, để tôi khuyên anh ấy."
Cô ta thành thạo đi vào phòng, đóng cửa lại.
Một lúc sau, Trì Lệnh Dã quả thật không còn nổi giận nữa.
Bên trong thậm chí còn truyền ra tiếng nói chuyện dịu dàng.
Trợ lý thở phào:
"Thấy chưa, chỉ có cô Cung mới trấn được Trì tổng."
Tôi khó hiểu hỏi:
"Vậy còn cần bác sĩ tâm lý làm gì?"
"Người ta là tiểu thư độc nhất của Tập đoàn Cung, đâu phải chuyên nghiệp làm nghề này."
Tôi bừng tỉnh:
"Cô ấy chính là đối tượng hôn nhân mà gia đình định sẵn cho Trì Lệnh Dã?"
Trước đó, trợ lý đã giải thích cho tôi nghe.
Nhà họ Trì và nhà họ Cung có quan hệ rất tốt.
Người mà nhà họ Trì muốn sắp xếp cho Trì Lệnh Dã kết hôn, chính là Cung Mộng Anh.
Trùng hợp, Cung Mộng Anh cũng có ý.
"Trì tổng từng mất tích hai năm trước, cô biết không?"
Trợ lý bắt đầu kể chuyện.
"Sau đó khó khăn lắm mới tìm được anh ấy, nhưng mắt đã bị mù, nghe nói là do chấn thương đầu.
Nhưng nhà họ Trì giàu có, đưa anh ấy ra nước ngoài chữa trị, cuối cùng cũng khôi phục. Trong thời gian đó, cô Cung luôn ở bên cạnh không rời nửa bước.
"Tôi thấy, Trì tổng với cô ấy cũng không phải không có tình cảm, nếu không thì sao chỉ nghe lời mỗi cô ấy chứ?
"Nếu không vì người vợ trước, hai người họ đã thành đôi từ lâu rồi."
Tôi gật đầu đồng ý.
Đúng lúc đó, cửa mở ra.
Cung Mộng Anh bình tĩnh bước ra.
"Đây là ai?" Cô ấy nhìn tôi.
"Cô ấy là bác sĩ tâm lý mới."
"Ừ, sau này vất vả cho cô rồi."
Cung Mộng Anh vừa định rời đi, bất ngờ dừng bước, lại quay đầu nhìn tôi.
"Chúng ta... hình như đã gặp ở đâu rồi thì phải?"
Đương nhiên là từng gặp.
Hai năm trước, khi Trì Lệnh Dã được gia đình tìm thấy và chuẩn bị sang nước ngoài chữa mắt, tôi đã đợi anh ấy.
Tôi nghĩ, anh ấy nhất định sẽ quay lại sau khi chữa khỏi.
Tôi nghĩ, khi anh ấy có thể dùng điện thoại, chắc chắn sẽ liên lạc với tôi.
Nhưng tôi cứ đợi mãi, đợi mãi, cuối cùng đợi được lại là Cung Mộng Anh.
Khoảnh khắc cô ta bước vào nhà tôi, liền cau mày nhìn quanh.
"Trời ơi, chỗ này mà cũng có người ở sao? Nhà chó của tôi còn sạch sẽ hơn đây."
"Cô là ai?" Tôi cảnh giác nhìn cô ta.
"Tôi là vị hôn thê của Trì Lệnh Dã."
Tôi sững sờ: "Anh ấy nói anh ấy chưa từng yêu đương."
"Anh ấy bị mù, cảm thấy mình không xứng với tôi nên không chịu thừa nhận."
"Để anh ấy tự đến giải thích đi."
"Đừng đùa nữa."
Cung Mộng Anh dùng ánh mắt thương hại nhìn tôi,
"Anh ấy là thiếu gia của một tập đoàn đầu tư, tiền nhiều đến mức có thể mua cả ngôi làng của cô, biến thành khu nghỉ dưỡng ven biển. Cô không nghĩ rằng sau khi anh ấy lấy lại thị lực, anh ấy còn cần cô sao? Nhìn lại quần áo trên người mình đi."
Cô ta không nói dối.
Tôi đã tra cứu về tập đoàn đó trên mạng.
Quả thật, không phải người như tôi có thể mơ tới.
Cung Mộng Anh lại nói:
"Hy vọng cô có chút liêm sỉ, sau này đừng quấy rầy tôi và A Dã nữa."
Tôi đã tin.
Vì khi tra thông tin, tôi thấy tin tức hai gia tộc định liên hôn.
Tôi đổi số điện thoại, cũng đổi tên, hoàn toàn biến mất khỏi thế giới của Trì Lệnh Dã.
Nhưng đến hôm nay tôi mới biết,
Hai nhà chỉ dự định liên hôn, Trì Lệnh Dã chưa hề đồng ý. Không có hôn ước, càng không có chuyện vị hôn thê.
Nhưng điều đó giờ đã không còn quan trọng nữa.
Tôi đã nhìn rõ khoảng cách giữa chúng tôi.
Dù có Cung Mộng Anh hay không, chúng tôi cũng không thể bên nhau.
……
Quay về hiện tại.
Cung Mộng Anh không nhớ tôi, cũng phải thôi.
Chúng tôi chỉ gặp thoáng qua một lần.
May mắn là khi đó cô ta chỉ mải chê bai nhà cửa và quần áo của tôi, chẳng mấy để ý đến mặt tôi.
Giờ đây tôi mới có thể bình tĩnh trả lời:
"Tôi chỉ có gương mặt đại trà thôi."
Cung Mộng Anh gật đầu:
"Đúng vậy."
Cô ta không hỏi thêm gì nữa, rồi rời đi.
Chương này đã bị khóa
Mời bạn click vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện