Con gái tôi vui vẻ về nhà vào ngày thứ hai sau kỳ thi đại học, với mái tóc mới nhuộm và một chiếc điện thoại.
Nhưng vừa bước vào cửa, con bé đã bị bà mẹ chồng tôi tát một cái:
"Mày đi làm gái à mà ăn diện thế này? Lại còn tự đi mua điện thoại một mình, rõ ràng biết Trần Nhụy cũng tốt nghiệp cùng mày, sao không mua cho con bé một cái?"
Con gái tôi uất ức khóc òa, tôi lập tức phản bác mẹ chồng: "Trần Nhụy có bố có mẹ của riêng con bé, tại sao chúng con phải mua?"
Bà mẹ chồng tôi đương nhiên nói: "Bố mẹ nó không có tiền chứ sao, hai vợ chồng cô lương cao thế mà không biết giúp đỡ cháu gái một chút, đúng là ích kỷ!"
Tôi tức điên lên đi tìm Trần Hạo, nhưng hắn lại phụ họa lời mẹ chồng:
"Cô làm quá rồi đấy, đều là trẻ con cả, cô thiên vị như vậy khiến Trần Nhụy nghĩ thế nào?
“Ngày mai cô dẫn con bé ra ngoài, sắp xếp mọi thứ theo tiêu chuẩn của Tư Tư."
Tôi nổi giận đùng đùng, cả thù mới lẫn hận cũ dồn lên, tát một cái vào mặt hắn:
"Thương con bé đến thế thì anh đi làm bố nó luôn đi!"
—-
Hắn ôm mặt trừng mắt nhìn tôi: "Nói linh tinh gì thế? Cô dựa vào cái gì mà đánh tôi?"
Một cái tát vẫn chưa hả giận, tôi lại giáng thêm một cái nữa cho hắn:
"Đây là trả lại cái tát của mẹ anh, mẹ nợ con trả, anh cứ chịu đựng thay bà ta đi!"
Hắn còn chưa kịp nói gì, Vương Xuân Lan đã đẩy hắn ra, bước đến trước mặt tôi:
"Cô có ý gì? Nói tôi đánh con gái cô là sai à? Cô nói xem sai ở đâu?"
"Đâu đâu cũng sai! Con bé là con gái tôi, con bé nhuộm tóc, mua điện thoại đều đã được tôi đồng ý, bà dựa vào cái gì mà đánh con bé?"
"Dựa vào việc tôi là bà nội nó, dựa vào việc tôi là chủ gia đình này!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
“Cô tự xem cái mái tóc vàng hoe kia ra thể thống gì? Khác gì mấy đứa đi làm gái đâu? Nhìn cái là biết không đoan chính.”
“Lại còn nữa, nó và Trần Nhụy là chị em ruột, đều tốt nghiệp cấp ba, đều là con gái, cô lại dẫn con bé này đi làm những thứ đó mà không dẫn Trần Nhụy đi cùng, cô có ý gì?”
“Cô có phải ích kỷ không, có phải không coi Trần Nhụy là người trong nhà không?"
Thật nực cười, hóa ra không phải con gái tôi nhuộm tóc hay mua sắm là sai, mà là vì tôi không đưa đứa cháu gái cưng nhất của bà ta đi cùng.
Tôi hỏi bà ta: "Trần Nhụy đâu phải con gái tôi, con bé đã ăn ở miễn phí ở nhà tôi ba năm rồi, dựa vào cái gì mà những thứ này vẫn phải do tôi mua?”
“Bố mẹ con bé c.h.ế.t rồi à?"
"Vương Thanh, cô câm miệng!"
Lần này người nói là chồng tôi, Trần Hạo. Hắn rất tức giận, còn tức giận hơn cả việc tôi vừa tát hắn hai cái.
"Em trai, em dâu tôi vẫn sống tốt, cô đang nguyền rủa bọn họ đấy."
Mẹ kiếp, tôi thật sự tức điên lên rồi.
Hắn nói em trai em dâu hắn vẫn sống tốt, nhưng ở chỗ tôi thì chẳng khác gì đã chết.
Từ nhỏ đến lớn bọn họ cứ mặc kệ đứa con gái này, trong lòng trong mắt chỉ có con trai.
Tôi thấy Trần Nhụy cũng đáng thương, nhiều lúc mua đồ chơi, quần áo cho con gái tôi cũng mua một phần cho con bé, mỗi năm đi du lịch cũng đưa nó đi cùng, chưa bao giờ bỏ sót.
Ba năm trước, Vương Xuân Lan đưa con bé đến nhà tôi và nói: "Con bé và Tư Tư học cùng một trường cấp ba, vừa hay có bạn, mỗi ngày cùng nhau đi học cùng nhau tan học cũng tiện, cứ để nó ở nhà hai đứa đi."
Lẽ ra tôi không đồng ý, tôi biết mời thần dễ, tiễn thần khó, nhưng Trần Hạo ngày nào cũng nói, nói mãi, tôi mềm lòng nên đồng ý.
Ba năm nay, bố mẹ con bé chưa từng đưa cho tôi một xu nào, chưa từng nói một lời tử tế nào.
Những điều này tôi đều không bận tâm, tôi chỉ coi như mình đã làm một việc thiện.
Ai ngờ mãi mới chịu đựng qua 3 năm, con bé đã tốt nghiệp rồi mà bọn họ vẫn muốn bòn rút tôi.
Dựa vào cái gì?