Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôi nhìn chằm chằm Trần Hạo: "Nếu bọn họ vẫn sống tốt, vậy phiền họ mau chóng đến đưa Trần Nhụy đi.”
“Thi đại học cũng xong rồi, còn lý do gì để ở nhà tôi nữa?"
Hắn mạnh mẽ trừng mắt nhìn tôi: "Cô câm miệng được không? Trần Nhụy vốn dĩ đã giận dỗi trong phòng rồi, cô còn nói thế, cô làm thím kiểu gì thế?"
“Vô lý, tôi đâu có chọc ghẹo con bé, nó giận dỗi cái gì chứ?
Vương Xuân Lan vẫn mặt đầy phẫn nộ: "Con bé đã thấy bài đăng trên vòng bạn bè của Tư Tư, nó cứ khóc mãi…”
“Nó nói nó không được bố mẹ thương yêu, nó nói nó không nên sống trên thế giới này.”
“Cô nói xem cô làm cái trò gì thế? Thiên vị như vậy không phải là quá đáng rồi sao? Còn mày nữa Trần Tư Tư..."
Bà ta nói nửa chừng, quay đầu hung tợn trừng mắt nhìn con gái tôi: "Mày rõ ràng biết Trần Nhụy chẳng được mua gì, mày còn cố tình đăng ảnh lên vòng bạn bè để chọc tức con bé, tuổi còn nhỏ mà sao lại nhiều tâm cơ thế? Tao thấy mày bị mẹ mày làm hư rồi!"
Con gái tôi uất ức đến mức nước mắt cứ rơi lã chã: "Làm sao con biết chị ấy lại nghĩ như vậy? Mẹ đã sớm hứa mua cho con sau khi thi xong rồi, bà làm sao có thể trách con được?"
Vương Xuân Lan còn muốn nói gì đó, Trần Hạo đã ngăn bà ta lại. Hắn bước đến trước mặt Tư Tư:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
"Không phải nói con không nên mua điện thoại, ý bố là con có thể mua, nhưng trong lòng cũng phải nghĩ đến Trần Nhụy. Con bé là chị con, con không được ích kỷ, có hiểu không?"
Con gái tôi không hiểu, hỏi: "Bố, tại sao bố luôn thiên vị Trần Nhụy? Mỗi lần mua quần áo bố đều mua cho chị ấy loại đắt tiền, tiền sinh hoạt phí mẹ cho con 1500 bố lại cho chị ấy 2000.”
“Chị ấy ở phòng lớn con ở phòng nhỏ, chị ấy mua mấy trăm tệ blind box bố cứ thoải mái cho, con mua một cái thì bố lại mắng con là phí tiền."
"Rốt cuộc chị ấy là con gái bố hay con mới là con gái bố?"
Con gái tôi hỏi cũng là điều tôi muốn hỏi: "Trần Hạo anh trả lời con gái đi, anh nói cho con bé biết đi, tại sao anh lại thiên vị đến thế?"
Bị chúng tôi chất vấn, hắn rất tức giận: "Đừng nói linh tinh, con đương nhiên là con gái bố rồi.”
“Sở dĩ bố đối tốt với Trần Nhụy hơn một chút là vì gia cảnh chú thím không tốt, bọn họ không thể cho chị Trần Nhụy những thứ tốt đẹp này.”
“Tư Tư à, bố đã nói với con rất nhiều lần rồi, chúng ta là một gia đình, chúng ta phải giúp đỡ lẫn nhau."
Hắn nói xong với con gái lại nhìn tôi: "Tư Tư còn nhỏ nên tôi không trách con bé, nhưng cô lớn thế này rồi mà sao vẫn không biết điều?”
“Chuyện này cô phải chỉnh đốn thái độ, ngày mai dẫn Trần Nhụy ra ngoài sắp xếp mọi thứ cho con bé theo tiêu chuẩn của Tư Tư.”
“À, tôi còn quên mất, máy tính cũng mua cho Trần Nhụy trước đi, lên đại học chắc chắn phải dùng máy tính, để con bé học hỏi trước, đừng mua loại đắt tiền, khoảng một vạn tệ là được rồi.”