Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

17

Người đàn ông nghe vậy sững người một chút, sau đó tự giễu cười.

"Trữ Nại à Trữ Nại, chúng ta đối đầu nhau bao lâu nay, ít ra cô cũng phải nhớ mặt tôi chứ.

Để tôi giới thiệu lại, tôi là Ôn Minh Trạch."

"Là anh."

Cái tên Ôn Minh Trạch này, tôi rất quen thuộc, dù sao đây cũng là kẻ thù không đội trời chung của Cố Thành.

Lần đầu tiên tôi biết tên Ôn Minh Trạch, cũng là lúc Cố Thành phàn nàn với tôi, rằng khi còn đại học, rõ ràng anh ta là người đứng đầu chuyên ngành, nhưng mọi điều tốt đẹp lại đều rơi vào tay Ôn Minh Trạch, người thậm chí còn không lọt vào top 10 chuyên ngành.

Sau đó hai người cùng vào một viện thiết kế lớn.

Nhưng ở viện thiết kế, các chuyên gia khác cũng thiên vị Ôn Minh Trạch hơn.

Sau này, viện thiết kế tách ra một công ty con là "Công ty Kiến trúc Thiết kế Ý Cảnh", rõ ràng Cố Thành có lý lịch đẹp hơn, nhưng viện thiết kế lại để Ôn Minh Trạch đến đó làm người phụ trách.

Cố Thành không cam tâm, tố cáo đây là bắt nạt nơi công sở, vì vậy anh ta mới tìm tôi, cùng tôi thành lập studio – Vô Cảnh.

Đương nhiên, những điều này đều là do Cố Thành tự mình nói.

Vì thế tôi còn đánh giá cao anh ta, cảm thấy anh ta rất có khí phách.

Vì hoạt động kinh doanh trùng lặp cao với Ý Cảnh, nên Cố Thành luôn coi Ôn Minh Trạch là đối thủ cạnh tranh lớn nhất.

Để giành chiến thắng trước Ôn Minh Trạch, hễ có dự án, Cố Thành liền ép tôi phải dốc một nghìn phần trăm sáng tạo và nỗ lực để làm phương án dự án, vì vậy, tôi thường xuyên chỉ ngủ hai ba tiếng mỗi ngày.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Dự án thiếu người, tôi liền tự mình đi điều tra thực địa.

Có một lần khi tôi điều tra thực địa đã trượt chân ngã xuống sông ở vùng hoang dã, trong mùa đông lạnh giá, nước sông lạnh buốt nhấn chìm tôi, chính tôi đã cố gắng chút sức lực cuối cùng để bò về bờ.

Tôi run rẩy bò về xe, gọi điện cho Cố Thành, muốn anh ta đến đón tôi.

Đó là lần đầu tiên tôi cảm thấy bất lực và sợ hãi đến vậy.

Thế nhưng, anh ta lại nói –

"Trữ Nại, dự án đang ở thời khắc then chốt, tôi không thể rời đi, cô kiên cường một chút được không?"

18

Từ sau đó, dù tôi có ốm đau phải vào bệnh viện, cũng không bao giờ tỏ ra yếu đuối trước mặt Cố Thành nữa.

Bây giờ nghĩ lại, bản thân tôi đã kiên cường rồi, cần anh ta làm gì nữa?

Chỉ trách tôi gặp Cố Thành đúng vào lúc mình yếu đuối nhất, nên chỉ một chút dịu dàng đã khiến tôi một lòng một dạ suốt bao nhiêu năm.

Lúc đó, bố mẹ tôi vì muốn từ quê nhà lên thành phố mừng sinh nhật cho tôi, xe đã gặp tai nạn trên cao tốc.

Cả hai qua đời tại chỗ.

Tôi thậm chí còn không được gặp mặt họ lần cuối.

Tôi ép mình nén nỗi đau, lo liệu hậu sự cho cả hai.

Dùng công việc và học tập để lấp đầy thời gian của mình, không nghĩ đến việc từ nay mình chỉ còn một mình.