Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Hít sâu một hơi, tôi gọi cho một người bạn là luật sư, kể sơ qua tình hình.
"Đại khái là như vậy, cậu đến đồn cảnh sát bảo lãnh tôi, tiện thể tìm cho tôi hai vệ sĩ.
"Nhờ hàng xóm nhà tôi, xin trích xuất camera xem có ghi lại được chuyện gì không."
Cảnh sát đến rất nhanh.
Ba mẹ tôi đã bàn bạc xong, thống nhất đổ hết tội cho tôi, khăng khăng rằng tôi đã cầm d.a.o c.h.é.m ba tôi.
Tại đồn cảnh sát, bọn họ căm phẫn đầy nghĩa khí, khóc lóc vật vã, trách tôi vô ơn bạc nghĩa, ích kỷ nhỏ nhen.
Nói rằng vì tôi và em dâu cùng có thai, tôi sợ em dâu sinh con trai nên mới ép cô ta đi phá thai.
Gia đình không đồng ý, thế là tôi cầm d.a.o c.h.é.m người?
"Cô Lưu, cô nói sao?" Viên cảnh sát hỏi.
"Hoàn toàn là lời bịa đặt, trắng đen đảo lộn." Sau cơn phẫn nộ tột cùng, tôi đã lấy lại bình tĩnh.
"Thưa cảnh sát, nếu họ nói tôi ép Chu Lệ Lệ phá thai, vậy hãy tách riêng từng người để thẩm vấn, hỏi đi hỏi lại nhiều lần xem tôi đã nói gì, lúc đó tôi đứng ở đâu, cầm con d.a.o nào. Còn về dấu vân tay trên dao, đó là nhà tôi, đồ trong nhà có vân tay tôi là chuyện quá đỗi bình thường.
"Tôi tin rằng sự thật sẽ không bị che giấu."
Luật sư của tôi đã nộp một khoản bảo lãnh khổng lồ. Tôi được tạm tha khỏi đồn cảnh sát nhưng phải đeo thiết bị định vị ở cổ chân.
Lúc ra ngoài, có một nam một nữ bước xuống từ chiếc xe.
"Đây là vệ sĩ tôi tìm cho cậu."
Tôi quay lại trước cửa nhà mình, ba mẹ tôi rõ ràng bị dọa sợ đến mức tái mặt: "Mày... sao mày lại ra được?"
Họ vẫn chưa từ bỏ ý định, tiếp tục đe dọa tôi: "Lưu Nghiên, nếu con chịu chuyển căn nhà sang tên cho Lưu Thông, chúng ta sẽ không kiện con tội cố ý gây thương tích."
Tôi không thèm để ý, rút điện thoại gọi ngay cho công ty dịch vụ giúp việc: "Tôi cần mười người giúp việc, đến ngay lập tức, giá bao nhiêu cũng được."
Tôi nhìn thẳng vào ba mẹ mình: "Đừng đứng đây cản đường nữa, mau thu dọn đồ đạc rồi cút đi."
Họ tàn nhẫn, tôi càng không nương tay.
Họ muốn tôi chết, tôi sẽ không để họ được sống yên ổn.
Đứa bé này, tôi nhất định sẽ sinh.
Căn nhà này, bọn họ đừng hòng động vào.
Ba mẹ tôi vẫn còn bàng hoàng, chưa kịp phản ứng thì Lưu Thông đã nhảy chồm tới định đánh tôi: "Lưu Nghiên, đồ sát nhân! Mày còn dám đuổi bọn tao à? Tao đánh c.h.ế.t mày!"
Đáng tiếc, hắn còn chưa chạm được vào tôi đã bị vệ sĩ bóp chặt cổ tay.
Hắn đau đến mức gào rống lên: "Đau! Đau quá! Buông ra..."
Tôi giơ tay, tát mạnh một cái thật dứt khoát.
"Đau là đúng rồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
"Còn nhiều thứ đau đớn hơn đang chờ mày phía trước đấy."
Phần 3
Tôi vung tay tát liên tiếp vào mặt hắn, chát chát vang dội:
"Tao đánh mày vì vong ân bội nghĩa.
"Tao đánh mày vì không biết điều.
"Tao đánh mày vì mày chỉ là một con ch.ó ăn mãi không no!"
"Năm đó là mày cứu tao sao? Tao phi! Là tao kéo mày lên từ con sông lạnh giá, chính mày sợ bị ba mẹ đánh nên quỳ xuống cầu xin tao chịu tội thay. Mày không biết xấu hổ, lương tâm chó tha rồi!"
Tôi ra tay nhanh, đánh mạnh, ba mẹ tôi còn chưa kịp phản ứng thì mặt Lưu Thông đã sưng như đầu heo.
"Lưu Nghiên, mày điên rồi! Mày dám đánh Lưu Thông, tao... tao..."
Chu Lệ Lệ hét toáng lên nhưng lại không dám lao vào.
Đứa con trong bụng cô ta, cô ta quý như vàng, nếu không giữ được thì sau này còn gì để đòi hỏi nữa?
Mẹ tôi cũng la hét: "Đừng đánh nữa, đừng đánh nữa!"
Ba tôi định xông lên đánh tôi nhưng bị vệ sĩ chặn lại.
Lưu Thông rên rỉ cầu xin: "Đừng đánh nữa, đừng đánh nữa..."
"Tôi đối xử tử tế, các người coi đó là phúc khí, cả đám hùa nhau vu oan cho tôi phải không? Đã cho các người mặt mũi rồi đấy!"
Tôi hối hận vì bao năm qua đã quá nhẫn nhịn, khiến bọn họ nghĩ tôi dễ bị bắt nạt.
Mẹ tôi không ngừng van xin: "Nghiên Nghiên, con nhẫn tâm quá...
"Sao con có thể tàn nhẫn như vậy? Bọn ta là ba mẹ con mà!"
Bây giờ mới nhớ đến mình là ba mẹ tôi sao?
Lúc vu oan tôi cầm d.a.o c.h.é.m người, sao không nghĩ đến điều đó?
Sự trọng nam khinh nữ của họ giấu quá sâu, đến mức tôi bị lừa quá thảm.
"Tốn thời gian đứng đây khóc lóc làm gì, mau dọn đồ đi. Một lát nữa người đến thu dọn đồ sẽ tới."
Tôi vào phòng mình thu gom đồ quý giá.
Chu Lệ Lệ đứng chặn trước cửa: "Cái dây chuyền ngọc trai đó là tôi mua!"
Tôi cầm dây chuyền, ném thẳng vào mặt cô ta.
"Muốn tính toán rõ ràng à?" Giọng tôi lạnh tanh.
Tôi vào phòng của Chu Lệ Lệ và Lưu Thông, mở ngăn kéo lấy ra một cái hộp: "Cái dây chuyền vàng này là tôi mua, cái vòng tay vàng, đôi bông tai vàng, chiếc đồng hồ này cũng là tôi mua."
"Không không, đó là của tôi! Của tôi! Trả lại cho tôi!"
Chu Lệ Lệ lao tới giật lại, nhưng tôi đã ném dây chuyền ra ngoài cửa sổ.