Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Nếu tôi kết hôn sinh con, tôi sẽ lo cho gia đình nhỏ của mình.
Chả trách tôi sắp ba mươi rồi mà họ chưa từng giục tôi lấy chồng.
Chỉ cần tôi quen ai, họ lại soi mói đủ điều, ép tôi chia tay.
Càng nghĩ càng lạnh lòng, càng nghĩ càng thấy đáng sợ.
Ba tôi bỗng nhiên đi vào bếp, rút ra con d.a.o thái: "Đứa bé này con không thể sinh! Nếu con dám sinh, ba sẽ… ba sẽ…"
"Ba, nếu con nhất quyết muốn sinh, ba có định chặt con luôn không?"
Tôi – Lưu Nghiên, từ khi lên Hải Thị học đại học, tốt nghiệp rồi lăn lộn đến bây giờ, loại người gì chưa gặp, tình huống nào chưa trải qua?
Ông ta chỉ đang dọa tôi thôi.
Mẹ tôi nhào tới hét lên: "Lão Lưu! Bỏ d.a.o xuống! Bỏ d.a.o xuống!"
Chu Lệ Lệ đột nhiên đứng dậy: "Chị muốn sinh đứa bé này cũng được, chuyển căn nhà này sang tên cho Lưu Thông đi."
"Đúng, chuyển nhà sang tên tôi."
Tam quan của tôi vỡ nát.
Tôi luôn nghĩ ba mẹ đối xử với tôi không tệ, ít nhất không cấm tôi đi học, hồi nhỏ cũng không đánh đập, không bỏ đói, không bắt tôi mặc đồ rách rưới.
Lưu Thông tuy lười nhác nhưng cũng không quá đáng với tôi.
Chu Lệ Lệ đúng là mù quáng với em trai, nhưng cô ta dùng tiền của mình, không liên quan đến tôi.
"Nếu tôi không chuyển thì sao?"
"Vậy tôi coi như không có người chị này!"
Tôi bật cười vì tức.
"Muốn cắt đứt quan hệ à? Được thôi! Cắt! Ai không cắt người đó là cháu!"
Tôi vung tay hất hết bát đĩa trên bàn xuống đất: "Căn nhà này tôi mua toàn bộ bằng tiền của mình! Không liên quan đến bất kỳ ai! Các người lập tức cút đi!"
Lưu Thông, Chu Lệ Lệ bị dọa đến mức lùi lại phía sau.
Ba mẹ tôi sững sờ trong giây lát.
Ba tôi giơ d.a.o chỉ vào tôi: "Tao nuôi mày lớn vậy mà lại sinh ra thứ bất hiếu như mày!"
Sau đó, ông ta giơ d.a.o c.h.é.m vào tay mình.
"Lão Lưu!"
"Ba…"
Ông ta c.h.é.m một nhát, nhìn tôi, lạnh giọng nói: "Lưu Nghiên, chuyển nhà cho Lưu Thông, phá thai đi, ba vẫn xem con là con gái ruột."
Lòng tôi trong khoảnh khắc này, hoàn toàn lạnh cứng.
Đừng nói c.h.é.m một nhát, dù có c.h.é.m mười nhát, có chặt cả tay, tôi cũng không khuất phục.
"Tuyệt đối không."
Phần 2
Ông ta lại c.h.é.m thêm một nhát lên cánh tay mình.
"Lưu Nghiên."
Mẹ tôi lại quỳ xuống trước mặt tôi: "Nghiên Nghiên, mẹ xin con, mẹ cầu xin con, phá cái thai đi, chuyển căn nhà sang tên cho Lưu Thông, được không con? Con kiếm ra tiền, sau này mua lại căn khác có được không?
"Lưu Thông nó không kiếm ra tiền, hồi nhỏ nó suýt mất mạng vì cứu con đấy.
"Con là chị, con phải chăm sóc cho em trai mình, Nghiên Nghiên, mẹ cầu xin con."
"Bây giờ con đồng ý đi, nếu không ba con sẽ xảy ra chuyện mất..."
Đầu tôi ong ong.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
"Các người điên rồi, điên hết rồi!"
Tôi đẩy bà ta ra, chộp lấy điện thoại, lao nhanh ra cửa.
Tôi sợ nếu còn ở lại, họ sẽ cùng nhau g.i.ế.c tôi mất.
"Đừng để chị ấy chạy!" Chu Lệ Lệ hoảng hốt hét lên.
Ngay khi tôi mở cửa, một chân vừa bước ra ngoài, Lưu Thông đã vươn tay túm lấy cổ áo tôi, kéo mạnh vào trong.
Khoảnh khắc ấy, m.á.u trong người tôi như dồn hết lên đỉnh đầu.
Tôi quay phắt lại, đá thẳng vào hạ bộ hắn.
Hắn gào lên như lợn bị chọc tiết.
Tôi nhân cơ hội chộp lấy chìa khóa xe, lao ra khỏi nhà.
Chạy xuống cầu thang.
"Bắt chị ta lại! Bắt chị ta lại!" Giọng Chu Lệ Lệ sắc nhọn chói tai.
Tôi lại một lần nữa may mắn vì đã mua căn hộ cũ kỹ không có thang máy.
Mẹ tôi, ba tôi đuổi sát phía sau.
"Nghiên Nghiên, đừng chạy! Về nhà đi, chúng ta có gì từ từ nói!"
Không.
Tôi sẽ không tin bà nữa.
Càng không quay về ở cùng họ.
Tôi thậm chí chắc chắn rằng, nếu tôi quay lại, sẽ không bao giờ có cơ hội bước ra nữa.
Tôi ấn khóa xe, vừa vào trong đã lập tức khóa cửa.
Ba tôi lao tới, liên tục đập vào cửa kính xe.
Máu loang lổ trên cửa kính.
Mẹ tôi hét chói tai: "Giết người rồi! Lưu Nghiên g.i.ế.c người rồi!"
"..."
Tôi nắm chặt điện thoại, ấn sẵn số 110, chỉ cần nhấn gọi là xong.
Nghe giọng mẹ mình, tôi lạnh đến mức toàn thân run rẩy.
Bà ta muốn hủy hoại tôi.
Vì tiền, vì căn nhà, bà ta thực sự không có lấy một chút mềm lòng với tôi.
Tình cảm bao năm nay, hóa ra chỉ là một trò cười.
Lưu Thông, Chu Lệ Lệ cũng hùa theo hét lớn: "Lưu Nghiên g.i.ế.c người rồi! Lưu Nghiên g.i.ế.c người rồi!"
Tôi không chút do dự, bấm gọi ngay 110: "Alo, tôi muốn báo cảnh sát, tôi đang bị đe dọa đến tính mạng..."
Sau đó, tôi gọi cho Thịnh Thần An – bạn trai cũ của mình.
Sau hai tiếng tút, đầu dây bên kia bắt máy: "Alo."
Người bên đó im lặng một lát, rồi lên tiếng: "Lưu Nghiên?"
Là giọng của một người phụ nữ.
"Là tôi, tôi tìm Thịnh Thần An."
"Anh ấy đang tắm. Lưu Nghiên, một người yêu cũ đủ tư cách thì nên giống như người chết, ngoan ngoãn nằm trong mồ.
"Đừng gọi nữa, bây giờ tôi mới là bạn gái của Thịnh Thần An."
Trước khi cô ta kịp buông thêm lời nào khó nghe hơn, tôi dứt khoát cúp máy.