Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Trùng hợp quá, Lục tổng."

"Đưa bạn gái và con trai đến ăn cơm à?"

Lục Quân vẻ mặt lạnh nhạt, "Không liên quan gì đến Hạ thiếu gia."

Hạ Thừa Châu bày ra điệu bộ lười nhác, không để bụng lời anh ta.

"Đừng căng thẳng vậy chứ, Lục tổng."

"Tôi chỉ muốn chúc mừng anh và cô Tống sắp có hỷ sự thôi."

Anh ta cười đểu, "À đúng rồi."

"Nghe nói Đường Cẩm đã hoàn toàn chia tay với mấy người rồi."

"Cũng tốt."

"Không chỉ cha con mấy người được giải thoát, mà cô ấy cũng vậy."

"Cô ấy mới 27 tuổi, vẫn còn trẻ, sau này sẽ kết hôn với người phù hợp hơn, có lẽ còn sinh được một đứa con đáng yêu hơn. Chắc chắn sẽ hạnh phúc hơn khi ở bên mấy người."

Lục Tinh Ngôn nghe thấy tên tôi, ngẩng đầu nhìn anh ta.

Lục Quân khẽ hất cằm, ánh mắt dò xét.

"Hạ Thừa Châu, rốt cuộc anh muốn nói gì?"

Bầu không khí trở nên căng thẳng như dây đàn.

Hạ Thừa Châu lại hoàn toàn không hay biết.

Anh ta đứng từ trên cao nhìn xuống Lục Tinh Ngôn.

"Này, tiểu quỷ."

"Đừng tưởng chỉ có nhóc không cần mẹ nữa."

"Cô ấy cũng không cần nhóc nữa rồi."

"Nhớ kỹ, cô ấy sẽ không bao giờ yêu nhóc nữa đâu."

Hạ Thừa Châu khinh thường nhếch môi, rồi quay về xe.

Cách cửa kính xe, tôi nhìn thấy Lục Tinh Ngôn đột nhiên buông tay Tống Thiển ra.

Vẻ mặt bối rối, dường như hiểu nhưng lại không hiểu.

Cuối cùng, tôi và Hạ Thừa Châu đi ăn món hoành thánh nhỏ dưới lầu nhà tôi.

Tôi cầm chiếc thìa, "Hôm nay cảm ơn anh."

"Đừng nói lời sáo rỗng, làm gì thực tế chút đi."

Trong đầu tôi chợt lóe lên một loạt những thứ không mua nổi như vàng, kim cương, siêu xe, biệt thự xa hoa, tôi không tự tin hỏi:

"Anh muốn gì vậy...?"

Anh ta hất cằm về phía tôi, "Chưa no, múc cho tôi mấy cái hoành thánh trong bát cô đi."

"..."

Thật dễ dàng thỏa mãn.

Tôi múc cho anh ta ba cái hoành thánh tròn múp, rồi hào phóng nói:

"Không đủ thì anh có thể gọi thêm một bát nữa."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

"Đủ rồi."

Cửa kính của cửa hàng được khách ra vào đẩy ra rồi lại đóng vào.

Lách vào vài luồng gió lạnh của đêm xuân.

Nhưng bị hơi ấm của khói lửa tan biến đi, cũng không còn lạnh lẽo đến thế nữa.

Cho đến cuối kỳ nghỉ đông.

Tôi không biết từ lúc nào đã cùng Hạ Thừa Châu ăn không biết bao nhiêu bữa cơm.

Thỉnh thoảng Chúc Chúc cũng đi cùng chúng tôi.

Tối hôm trước ngày Chúc Chúc nhập học.

Hạ Thừa Châu gọi điện cho tôi.

"Trường đột nhiên thông báo ngày mai họp phụ huynh."

"Nhưng bây giờ tôi đang ở chi nhánh công ty ở tỉnh khác, xử lý tình huống khẩn cấp, không thể đi được."

"Ngày mai cô có thể thay tôi đến trường một chuyến được không?"

Trường tiểu học của Chúc Chúc và trường của Lục Tinh Ngôn là cùng một trường.

Tôi không khỏi có chút chần chừ.

Bên tai nghe loáng thoáng tiếng trợ lý giục anh ta họp.

Tôi hít sâu một hơi, đồng ý.

Chắc sẽ không trùng hợp đến thế, lại cùng lớp với Lục Tinh Ngôn chứ.

Trước khi ngủ không hiểu sao tôi đột nhiên nhớ lại cuộc đối thoại giữa Lục Tinh Ngôn và cô bé ở cửa nhà hàng hôm đó.

Tôi mở tủ quần áo, đầu ngón tay lướt qua từng bộ.

Sau đó, dừng lại ở một chiếc áo khoác dạ màu trắng tông lạnh.

Cất chiếc áo phao dày cộp định mặc vào ngày hôm sau đi.

Cuộc họp phụ huynh diễn ra trước giờ tan học buổi chiều.

Buổi chiều tôi đi đôi giày cao gót đã lâu không đi, hẹn một tiệm tạo kiểu để làm tóc và trang điểm.

Hai tiếng sau, tôi đến cổng trường.

Còn 15 phút nữa là đến giờ họp phụ huynh.

Tôi gọi điện cho Chúc Chúc.

"Cô đến rồi nè, cháu ở lớp nào vậy?"

"Cô giáo, cô giáo, cháu ra đón cô! Đợi cháu nha!"

Trước cổng trường có mấy học sinh đang đứng, chắc là đang đợi phụ huynh.

Ánh mắt lướt đến góc tường, tôi nhìn thấy Lục Tinh Ngôn.

Cậu bé cũng vừa nhìn thấy tôi, nhíu đôi lông mày nhỏ xíu chạy đến trước mặt.

"Mẹ đến làm gì vậy?"

"Con nói với bố rồi, hôm nay để dì Thiển họp phụ huynh cho con."

"Con đã nói với các bạn rồi, mẹ con là vũ công. Chỉ có dì Thiển mới biết nhảy thôi mà."