Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Thằng bé cùng lúc vẫy cả hai tay ra ngoài, bực bội nói:
"Mẹ mau về đi mẹ."
"Đừng để bạn con nhìn thấy mẹ."
"Cô Đường!"
Chúc Chúc vẫy tay với tôi ở đằng xa.
Tôi ngẩng đầu, "Đến đây."
Lục Tinh Ngôn nhìn Chúc Chúc, rồi lại nhìn tôi.
Vẻ mặt trở nên khó hiểu.
"Mẹ..."
Tôi nói: "Tôi đến họp phụ huynh cho cháu."
Lục Tinh Ngôn sững sờ.
Tôi nghĩ một chút vẫn thấy không có gì cần phải giải thích thêm.
Tôi im lặng vòng qua thằng bé, đi về phía Chúc Chúc.
"Chúc Chúc, cháu học lớp nào?"
"Lớp 1 ạ."
...Nụ cười của tôi có chút không giữ được.
Cùng lớp với Lục Tinh Ngôn.
Điều này có nghĩa là tôi còn phải gặp Tống Thiển...
Trước khi vào lớp, tôi và Chúc Chúc đã thống nhất cách nói.
Tự xưng là dì nhỏ của cháu.
Tôi đến khá sớm, trong lớp còn chưa có mấy phụ huynh.
Mấy đứa trẻ vây quanh lại.
"Oa! Chúc Chúc! Dì nhỏ của cậu xinh thật đó!"
"Trên người còn có mùi nước ép nho thơm thơm nữa!"
Tôi thầm thở phào nhẹ nhõm.
May mà không làm Chúc Chúc mất mặt...
Con bé không lộ ra vẻ mặt hài lòng gì.
Ngược lại còn thở dài, lầm bầm:
"Ôi, cô Đường cô xinh đẹp như vậy."
"Chú nhỏ của cháu càng không xứng với cô nữa rồi."
?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Không phải... hình như con bé hiểu lầm gì đó rồi.
Tôi vừa định giải thích, khóe mắt nhìn thấy Lục Tinh Ngôn một mình bước vào.
Lặng lẽ nhìn tôi.
Lại cúi đầu, trở về chỗ ngồi của mình.
Bàn tay nhỏ bé mũm mĩm của thằng bé đặt chồng lên bàn học, nằm nghiêng úp mặt vào cánh tay.
Đó là biểu hiện khi nó buồn bã.
Cuộc họp phụ huynh bắt đầu.
Cô giáo chủ nhiệm đứng trên bục giảng, hỏi Lục Tinh Ngôn:
"Tinh Ngôn, phụ huynh của con đến chưa?"
Thằng bé đứng dậy, dáng người nhỏ bé toát lên vẻ cô đơn.
Nó vô thức quay đầu nhìn tôi.
Chúc Chúc vừa vặn dựa vào lòng tôi, đưa cho tôi xem điểm thi học kỳ trước của con bé.
Tôi bị chuyển sự chú ý, khẽ khen ngợi.
"Chúc Chúc làm gì cũng là tuyệt nhất."
Ngẩng đầu lên lần nữa, Lục Tinh Ngôn đã quay người lại rồi.
Thằng bé cúi đầu không trả lời cô giáo, ngón tay trắng nõn khẽ cạy mép bàn.
Cô giáo chủ nhiệm bất đắc dĩ: "Cô sẽ gọi điện cho phụ huynh của con nhé."
Dù là Lục Quân hay Tống Thiển đều không xuất hiện.
Suốt quá trình, Lục Tinh Ngôn đều yên lặng vùi đầu vào cuốn vở vẽ vời.
Như thể bị cách ly khỏi tất cả mọi thứ xung quanh.
Cuộc họp phụ huynh kết thúc.
Tôi cùng Chúc Chúc thu dọn đồ đạc, đi về phía cổng trường.
Trên đường, tôi nhận được điện thoại của Hạ Thừa Châu.
"Tôi đến cổng trường rồi."
"Cô Đường có rảnh không, mời cô đi ăn bữa cơm, coi như cảm ơn cô đã giúp đỡ."
Tôi hỏi: "Chuyện công ty đã xử lý xong rồi sao?"
Anh ta lười biếng "Ừm" một tiếng.
"Vừa xuống đường cao tốc là tôi qua đây ngay."
Trong nụ cười của anh ta pha lẫn vẻ mệt mỏi không quá rõ ràng.
Chúc Chúc ra ngoài nhìn thấy Hạ Thừa Châu, liền chạy như bay đến ôm lấy chân anh ta.
"Chú nhỏ!"
Người đàn ông nhìn thấy tôi thì chợt ngây người.