Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

03

Để không làm phiền Phó Hồng Xuyên đang ngồi trong phòng khách nhớ nhung bạch nguyệt quang của mình.

Tôi dứt khoát ở trong phòng mình vừa xem phim vừa ăn vặt.

Lúc cười không cẩn thận bị sặc nước.

Một trận ho sặc sụa không ngừng.

Cửa phòng đột nhiên bị gõ.

Giọng Phó Hồng Xuyên có chút lo lắng truyền đến từ bên ngoài: "Lại nặng hơn rồi sao? Sẽ không khó chịu lắm chứ?"

Tôi bị sặc đến mức không nói nên lời.

Phó Hồng Xuyên lập tức đẩy cửa bước vào.

Tôi vừa vặn ho dữ dội, khi ngẩng đầu nhìn anh ta, nước mắt cũng trào ra khóe mi.

Trông rõ ràng là rất đau khổ.

Phó Hồng Xuyên, người vốn luôn điềm tĩnh, lập tức cuống cả lên.

Anh ta vừa gọi điện cho trợ lý, vừa nhìn tôi nói: "Cô đừng lo, tôi bảo Trần Dương lập tức đưa cô đến bệnh viện."

Tôi cuối cùng cũng đã bình tĩnh lại được.

Tôi khó hiểu nhìn Phó Hồng Xuyên một cái, rồi nói với anh ta: "Đến bệnh viện có ích gì?"

Bị sặc nước đến bệnh viện có ích gì?

Tôi không hiểu lắm.

Phó Hồng Xuyên ngây người một lúc.

Sau đó anh ta phản ứng lại, đứng tại chỗ ngẩn ngơ nói: "Đúng vậy, không còn ích gì nữa rồi..."

Hai tháng cuối cùng, quả thật đã không thể cứu vãn được nữa rồi...

Đứng đối mặt với Phó Hồng Xuyên.

Anh ta vẫn giữ nguyên một tư thế không nhúc nhích, không biết đang nghĩ gì.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Nhìn chiếc máy tính bảng vẫn đang phát phim truyền hình, tôi nghĩ thời gian nghỉ phép hiếm hoi của mình vẫn rất quý giá.

Tôi hắng giọng, chủ động phá vỡ bầu không khí có phần kỳ lạ này: "Phó tiên sinh, nếu không có việc gì, tôi muốn ở một mình trong phòng nghỉ ngơi một chút có được không?"

Anh ta như đột nhiên hoàn hồn.

Anh ta nhìn chằm chằm vào tôi, đôi mắt cao quý lạnh lùng lộ ra một vài phần bi thương hiếm thấy.

04

Khi Phó Hồng Xuyên lại gõ cửa phòng tôi.

Tôi có chút bất đĩ.

Anh ta gặp tôi hôm nay nhiều hơn tổng số lần gặp mặt trước đây.

Lúc mở cửa, mùi rượu trên người Phó Hồng Xuyên càng nồng hơn.

Mái tóc của anh ta vốn luôn được chải chuốt gọn gàng, giờ lại rối bời:

"Tối nay cô có thời gian không, tôi muốn đưa cô đi dự tiệc cùng bạn bè.

Kết hôn lâu như vậy rồi, bạn bè tôi vẫn chưa từng gặp cô."

Tôi nghe vậy ngạc nhiên nhìn Phó Hồng Xuyên một cái.

Kết hôn hơn một năm, tôi luôn biết rõ vị trí của mình.

Tôi nhiều nhất cũng chỉ là một vật thay thế không được lên mặt, Phó Hồng Xuyên đưa tôi đi gặp bạn bè anh ta chẳng lẽ không sợ mất mặt sao?

Hay là, vì Tô Du hôm nay về nước, anh ta cố tình muốn làm nhục tôi trước mặt bạn bè rồi gây sự chú ý của Tô Du?

Tôi suy nghĩ một lúc lâu, rồi hỏi Phó Hồng Xuyên: "Tô tiểu thư hôm nay cũng có mặt sao?"

Vẻ mặt Phó Hồng Xuyên thoáng qua một tia khó hiểu.

Một lúc sau, anh ta vẫn gật đầu.

Tôi hiểu ra vỗ vỗ vai anh ta.

Hiểu rồi.

Tôi sẽ phối hợp.