Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôi đọc đi đọc lại câu này mấy lần, rồi đứng trong gió mà rối bời.
CEO Vạn Xuyên là Phó Hồng Xuyên thì tôi biết rồi.
Nhưng không biết là tôi hiểu sai, hay là Phó Hồng Xuyên lại mới cưới thêm một người vợ khác.
Người vợ đã mắc bệnh qua đời này, rốt cuộc là ai vậy?
12
Trở về biệt thự của Phó Hồng Xuyên.
Trong nhà rất yên tĩnh.
Tất cả đồ đạc đều giống hệt như trước khi tôi đi.
Ngay cả ly nước ép tôi uống còn một ngụm mà quên vứt đi cũng vẫn nằm trên bàn không hề nhúc nhích.
Tôi có chút im lặng.
Ba tháng rồi.
Chắc là đã lên men rồi.
Phòng tôi lại bị khóa trái.
Tôi muốn vào lấy sổ tiết kiệm mà không lấy được.
Đó là tiền lương tôi tiết kiệm mười mấy năm trời đấy.
Tôi có chút phiền muộn đi đến sofa ngồi xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Phòng khách đâu đâu cũng là chai rượu và tàn thuốc lá.
Chắc là mấy tháng nay không cho dì giúp việc đến dọn dẹp rồi.
Tôi đành cầm chổi quét dọn.
Quyết định dọn dẹp nhà cửa lần cuối cùng trước khi hợp đồng kết thúc.
Cửa biệt thự vừa lúc này mở ra.
Là Phó Hồng Xuyên từ công ty về nhà.
Bây giờ mới hai giờ chiều.
Phó Hồng Xuyên là một kẻ cuồng công việc, bình thường giờ này anh ta chắc chắn vẫn đang họp.
Nhưng giờ đây anh ta không đeo cà vạt, mặc quần áo thường ngày tùy tiện, mắt đỏ ngầu, trên mặt còn có râu.
Phó Hồng Xuyên vốn dĩ luôn giữ mình trong sạch, kỷ luật tự giác, bộ vest mặc trên người thẳng thớm, eo thon chân dài, trông cao quý lạnh lùng.
Lúc này lại suy sụp đến mức khiến tôi nghi ngờ công ty anh ta phá sản rồi.
Phó Hồng Xuyên cởi áo khoác.
Vừa ngẩng đầu lên, đã chạm mắt với tôi đang ngồi trên sofa.
Anh ta ngây người một lát.
Sau đó cúi đầu mệt mỏi xoa xoa mắt, cười khổ tự giễu: "Mấy ngày không ngủ ngon rồi, sao còn bị ảo giác nữa chứ."
Tôi có chút cạn lời.