Tôi là một cô em gái ngoan.
Tôi giả vờ đấy. Không vì điều gì khác, mà là vì Thích Hồi ghét em gái ngoan.
Wave, hang ổ đốt tiền lớn nhất Bắc Thành.
Thích Hồi tiện tay ném tôi cho Kha Uân rồi hớn hở kéo bạn bè đi đua xe. Kha Uân liền kêu phục vụ đưa cho tôi một ly nước cam.
Tôi cảm ơn anh với vẻ dịu dàng, ngoan ngoãn một cách đúng mực nhưng trong lòng lại thèm thuồng ly rượu vang đỏ của anh. Rượu ở Wave rất nổi tiếng nhưng vì Thích Hồi thường xuyên lui tới chỗ này nên tôi chưa bao giờ đến đây chơi.
Kha Uân liền bắt được ánh mắt khao khát của tôi: "Muốn uống à?"
Gái ngoan thì sẽ không uống rượu. Do đó, tôi làm bộ làm tịch mà lắc đầu.
Kha Uân lại nghiêng người tựa vào ghế sofa, hai chân tùy ý bắt chéo, khóe môi cong lên nụ cười chứa đầy hàm ý. Anh rót một ít rượu vào chiếc ly rỗng, dùng ngón trỏ và ngón giữa đẩy qua: "Uống rượu là một kiểu học hư."
Đôi mắt hoa đào khẽ cong lên, trên mặt là nụ cười mê hoặc lòng người. Quả không hổ danh là kẻ lãng tử tiếng tăm lẫy lừng, bộ dạng này của anh đúng là có thể mê hoặc biết bao cô gái.
Tôi nhíu mày suy ngẫm rồi rụt rè mở miệng: "Nếu tôi học được cách uống rượu thì A Hồi có thích tôi hơn một chút không?"
Kha Uân bật cười thành tiếng: "Anh không biết cậu ta có thích em không, nhưng dù sao thì anh thích cô gái biết uống rượu."
Mặt tôi đỏ đúng lúc, hai tay ôm chặt ly rồi tu ừng ực như một đứa ngốc.
Kha Uân không nói gì, lẳng lặng nhìn tôi bị sặc rồi đưa cho qua một tờ khăn giấy. Rượu là rượu ngon, tiếc là tôi chỉ có thể giả vờ không hiểu trước mặt cáo già.
Tôi mặc chiếc váy dài màu trắng, ho đến mức khóe mắt ửng đỏ, vẻ ngoài đáng thương của tôi đã thu hút một đám người.
"Anh Uân, đây là ai thế? Đơn thuần, non tơ ghê."
Kha Uân sa sầm mặt mày, đáy mắt đột nhiên tối lại.
12 giờ đêm, Kha Uân lái xe đưa tôi về nhà.
"Ở đâu?"
"Nhà họ Thích."
Bố tôi và chú Thích cùng nhau lớn lên, như hình với bóng, nhưng tầm nhìn của ông ấy kém xa chú Thích. Chú Thích nắm bắt thời cơ, một bước trở thành cao môn lệnh tộc mới nổi ở Bắc Thành, còn bố tôi thì vẫn làm nghề mổ cá ở huyện.
Để bám víu vào cây đại thụ nhà họ Thích, bố đã khăng khăng giữ lấy câu hứa hôn miệng từ hai mươi mấy năm trước. Từ khi tôi học cấp ba, cứ đến kỳ nghỉ đông và nghỉ hè là ông ấy lại đóng gói tôi rồi gửi đến nhà họ Thích. Như kỳ nghỉ hè này, tôi mượn cớ thực tập để ở tạm trong nhà họ Thích.
"Con nhất định phải giữ vững vị trí con dâu nhà họ Thích."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Tôi thấy phiền c.h.ế.t đi được, giả vờ làm gái ngoan để Thích Hồi ghét mình. Nhưng Thích Hồi là đồ hèn nhát, sợ bị chú Thích và dì Thích khóa thẻ tín dụng nên dù không thích, hắn ta cũng phải chịu đựng nhưng sau lưng hai người đó thì gây khó dễ cho tôi.
Kha Uân híp mắt, ngón trỏ gõ nhịp lên vô lăng: "Gái ngoan đã từng thử qua đêm bên ngoài, không về nhà chưa?"
Đương nhiên là có rồi. Chơi hết mình, trái ôm phải ấp, thâu đêm ở quán bar luôn.
Tôi lắc đầu, khóe môi cong lên để lộ hai lúm đồng tiền nông, trông rất ngoan: "Chưa từng, nhà tôi có giờ giới nghiêm."
"Vậy anh dạy em nhé."
Tôi nhẹ nhàng từ chối: "Không được đâu, dì Thích sẽ lo lắng lắm."
Sở dĩ Thích Hồi ném tôi cho Kha Uân là vì muốn bắt lỗi của tôi rồi sẽ vì vậy mà bỏ rơi cái "vị hôn thê" là tôi đây một cách đường đường chính chính. Sao tôi có thể để hắn được toại nguyện được.
Sáng hôm sau, khi tôi ngồi ăn sáng cùng dì Thích ở phòng khách thì Thích Hồi trở về trong bộ dạng đầu bù tóc rối, mắt thâm quầng, người nồng nặc mùi rượu. Dì Thích lập tức đặt đũa xuống, cầm cây phất trần đuổi đánh hắn.
Thích Hồi chạy trốn khắp nhà, vừa chạy vừa gào: "Mẹ, mẹ, mẹ ơi, có gì thì mình nói chuyện tử tế, quân tử động khẩu chứ không động thủ."
Tôi nuốt miếng xúc xích gạo đỏ cuối cùng, tìm đúng thời cơ để can ngăn. Dì Thích nắm tay tôi, vừa mắng Thích Hồi vừa giận vì hắn không tiến bộ.
"Diểu Diểu thi qua tất cả các cấp độ bốn và sáu, có thành tích đứng đầu toàn khoa, còn giành được học bổng quốc gia, giờ mới năm hai Đại học đã bắt đầu đi thực tập rồi. Mày nhìn lại mày xem, ngày nào cũng trốn học hoặc trượt môn, đúng là thà sinh ra một miếng xá xíu còn hơn sinh ra mày! Nếu mày biết điều bằng một nửa Diểu Diểu thì tao đã không tức đến mức đó."
Dù ở độ tuổi nào thì người ta cũng ghét nhất hình tượng “con nhà người ta”. Thích Hồi nhân lúc dì Thích không để ý mà trừng mắt nhìn tôi đầy giận dữ, làm mặt quỷ cho tôi xem. Cái dáng vẻ hèn nhát, vô dụng này của hắn y hệt như lúc còn nhỏ, bị tôi ném phân bò vào người mà hắn cũng không dám mách lẻo.
Thích Hồi bị nhốt ba ngày, sau đó thực sự không ngồi yên được nữa, lấy cớ đưa tôi đi mua đồ để chuồn ra ngoài. Vừa lên xe, hắn lập tức gọi điện cho Kha Uân: “Anh Uân, cứu bồ khẩn cấp."
Tôi ngồi trong siêu xe của Kha Uân, nắm chặt túi xách, giả vờ cười: "Anh và A Hồi thân nhau thật đấy."
Giúp được cả việc đi mua sắm cùng phụ nữ như thế này.
Kha Uân không khẳng định cũng không phủ định mà chỉ cười.
Sở dĩ tôi đồng ý đi chơi với Thích Hồi là vì tin chắc rằng hắn sẽ bỏ rơi tôi, đến lúc đó, tôi có thể lén lút đi làm chuyện xấu. Kế hoạch rất mỹ mãn, nhưng đi được nửa đường thì có chuyện bất ngờ xảy ra.
"Sao nào? Không muốn gặp anh à?"
Tôi giả vờ lắc đầu, thầm chửi Kha Uân trong lòng.
Kha Uân dẫn tôi đi ăn ở trung tâm thương mại. Khi vừa vào cửa thì tôi đã thấy một bóng hình quen thuộc. Đó là thằng em khóa dưới đã hẹn hò với tôi được một học kỳ, dạo trước, vì ghét sự dính người của nó quá nên tôi đã chia tay, nhưng diễn biến của quá trình chia tay không được êm đẹp lắm. Nó ba ngày hai bữa lại nhắn tin khủng bố tôi.
Tôi chịu không nổi, chặn hết. Không ngờ là nó lại thẳng thừng theo đuôi đến thành phố chỗ tôi thực tập.