Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôi kéo Kha Uân lại: "Hôm nay tôi không muốn ăn món ăn đồ gia truyền."
Kha Uân nhướng mày: "Vậy em muốn ăn gì?"
Tôi chỉ muốn trốn bạn trai cũ nên tùy ý chỉ vào một cửa hàng gia đình. Kha Uân mỉm cười không nói gì thêm, chỉ đáp: "Được."
Tôi đi vào mới phát hiện đây là một nhà hàng hot trên mạng. Các nam phục vụ bên trong mặc đồ người hầu nam, đeo tai mèo và vòng cổ có chuông, kiểu dáng đồng phục rất gợi cảm.
"Chị ơi, đây là thực đơn."
Cậu ta nói với giọng nũng nịu, dùng chiêu đối phó với các quý bà giàu có.
Tôi tùy ý gọi vài món bán chạy của nơi này rồi đẩy thực đơn cho Kha Uân. Kha Uân gọi thêm một chai rượu. Tôi xoa xoa mũi, ngượng ngùng giải thích: "Tôi không biết cửa hàng này có phong cách như thế này."
Nếu biết trước thì chắc chắn tôi đã rủ hội bạn thân đến để tận hưởng rồi.
Kha Uân cười, gật đầu, dường như anh chấp nhận lời giải thích của tôi.
Khi chúng tôi đang ăn dở bữa, nhà hàng bắt đầu màn trình diễn nam vũ công thoát y. Tuy đã cố gắng kiềm chế nhưng tôi vẫn không kìm được mà liếc về phía những múi bụng trần trụi. Để che giấu sự chột dạ của mình, tôi điên cuồng uống nước, càng uống, cơ thể càng nóng lên.
Tôi sực tỉnh, nhìn vào ly nước trong tay thì phát hiện mình đang uống rượu.
Kha Uân mỉm cười nhìn tôi, môi khẽ hé: "Bụng sáu múi của anh đẹp hơn của cậu ta nhiều."
Ánh nhìn của tôi lướt xuống theo chiếc cổ áo khoét sâu hình chữ V của anh. Cơ n.g.ự.c và cơ bắp tay cuồn cuộn khiến cổ áo như muốn bung ra, có thể thấy được hình dáng như ẩn như hiện bên trong. Kha Uân như chàng tiên cá mê hoặc người khác: "Muốn nhìn không?"
Cồn làm suy yếu lý trí con người. Âm nhạc và ánh đèn mờ ảo khiến bầu không khí trở nên mờ ám. Tôi nuốt nước bọt một cách vô dụng, như bị ma xui quỷ ám mà mở miệng: "Được không ạ?"
Một giây trước khi chạm vào, tôi bừng tỉnh: "Xin lỗi, tôi hơi say rồi."
Nói xong, tôi lập tức lẻn vào nhà vệ sinh, rửa tay với nước lạnh, cố gắng tự trấn tĩnh. Chết tiệt, tên hồ ly tinh này quá giỏi trong việc ve vãn rồi!
Sau khi quay lại, tôi giả vờ như không có chuyện gì xảy ra. Kha Uân thò chân trêu tôi, tôi lập tức rụt lại.
Ăn xong, Kha Uân đưa tôi đi mua sắm. Để duy trì hình tượng, tôi đặc biệt chọn những bộ đồ của gái ngoan và đồ công sở, hoàn toàn không nhìn hay chạm vào quần áo phong cách "hot girl".
Nhưng nhân viên cửa hàng rất biết cách dựa vào vóc dáng và phong cách của khách hàng để giới thiệu quần áo phù hợp. Cô ấy đưa cho tôi một chiếc váy đuôi cá màu tím có cổ khoét sâu thành hình chữ V, hở lưng. Chiếc váy này thực sự với gu của tôi, vừa vào cửa thì tôi đã để ý đến nó rồi.
"Có lẽ chiếc này rất hợp với cô."
Tôi còn chưa kịp mở miệng từ chối thì Kha Uân đã lên tiếng trước: "Thử đi."
Khoảnh khắc tấm rèm kéo ra, tôi nghe thấy tiếng reo lên kinh ngạc của nhân viên. Người phụ nữ trong gương có thân hình đầy đặn, chất liệu satin làm đường cong của cô ấy thêm phần quyến rũ. Mỡ đều mọc ở những chỗ cần mọc. Làn da trắng mịn như kem, véo nhẹ một cái là để lại dấu.
Kha Uân nhìn chằm chằm vào tôi bằng ánh mắt nặng nề, khiến tôi cảm thấy bị áp đảo và xâm phạm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Chiếc váy có vài sợi dây mảnh cần được thắt ở vị trí gần eo. Kha Uân chủ động giành lấy việc của nhân viên.
Eo là vùng nhạy cảm đối với tôi, mà nhiệt độ lòng bàn tay của nam giới thường cao hơn nữ giới nên khi tay Kha Uân vừa lại gần, tôi đã cảm thấy bỏng rát, không thể kiềm chế mà muốn né tránh.
Anh giữ chặt lấy tôi, giọng nói trầm, khàn: "Nó rất hợp với em, rất đẹp."
Tôi cười e thẹn: "Thật sao? Vậy tôi sẽ mặc cho A Hồi xem."
Kha Uân chợt sa sầm mặt mày, đáy mắt anh đen kịt lại là điềm báo cho một cơn bão sắp tới.
Anh hạ thấp giọng, nói dối không chớp mắt: "Thích Hồi sẽ không thích đâu, không cần mặc cho cậu ta xem."
Tôi giật giật khóe miệng, không nói gì.
Lúc thanh toán, tôi rút thẻ của Thích Hồi ra. Vì muốn tôi hợp tác trong việc ra ngoài với mình nên Thích Hồi đã dùng tiền để hối lộ tôi.
"Khương Diểu, chỉ cần cô chịu giúp tôi thì cứ tùy ý tiêu tiền."
Kẻ lắm tiền tự đưa thân đến tận cửa, không làm thịt thì phí quá.
Kha Uân giật lấy thẻ: "Cậu ta không dễ dàng gì mà tích góp được chút tiền tiêu vặt, em dùng thẻ của anh đi."
Trong lòng tôi lặng lẽ trợn mắt, tức đến mức nghiến răng. Không dễ mà tích cóp được vài triệu tiền tiêu vặt ư, vậy thì cái khoản tiền vô dụng mà tôi chật vật mới kiếm được thì là cái gì?
Đi mua sắm xong, Kha Uân đưa tôi đi ăn hải sản. Thích Hồi lêu lổng cả ngày cũng đến ăn chực.
Hắn đặt m.ô.n.g xuống bên cạnh Kha Uân, miệng luyên thuyên kể lể về mấy tên ngốc mà hắn ta đã gặp ở trường đua. Thích Hồi vừa nói, vừa kéo tay Kha Uân mà lắc. Kha Uân rót đồ uống, vừa định đưa cho tôi thì bị Thích Hồi cướp mất: "Vừa đúng lúc đang khát."
Môi Kha Uân mím chặt thành một đường thẳng, trong mắt lướt qua một chút cạn lời.
Thích Hồi uống ực ực được hai ngụm thì hết sạch, đặt ly nước xuống, ra hiệu cho Kha Uân thêm nước. Kha Uân đặt bình nước xuống: “Cậu tự rót đi."
Thích Hồi gãi đầu, không biết mình đã đắc tội với anh ở chỗ nào.
Sau khi món ăn được dọn lên, tôi làm bộ làm tịch mà bóc tôm cho Thích Hồi: "A Hồi, ăn nhiều vào."
Mặt Kha Uân lạnh đi, nhìn chằm chằm vào miếng thịt tôm đó bằng ánh mắt sâu thẳm: "Diểu Diểu đúng là vô lương tâm, anh đi với em cả ngày mà không bằng một ai đó."
Thích Hồi - người vẫn luôn không nhạy bén - cũng cảm thấy không ổn, đôi mắt của hắn đảo qua đảo lại giữa tôi và Kha Uân. Hắn gắp miếng thịt tôm vào bát Kha Uân: "Anh Uân, hôm nay anh vất vả rồi, ăn nhiều vào."
Kha Uân không khách khí chút nào mà đưa miếng thịt vào miệng.
Thích Hồi thấy anh thích thì lon ton bóc tôm cho anh.
Kha Uân từ chối trong sự ghét bỏ: "Cậu tự ăn đi."
Thích Hồi không vui vẻ gì: "Tại sao? Tay Khương Diểu thơm hơn à?"