Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Kỳ nghỉ đông năm ba Đại học, tôi ở lại đến hai ngày trước Tết Nguyên Đán mới về nhà.

 

Bố mắng tôi vô tâm, nói rằng tôi đã đủ lông đủ cánh nên không quản được nữa rồi, mẹ thì luyên thuyên theo sau. Tôi nghe ở tai này rồi để nó lọt qua tai kia, nghĩ bụng đến mùng Năm Tết là sẽ rời đi.

 

Đêm giao thừa, bố giơ tay xin tiền tôi.

 

Mùng một Tết, mẹ lôi tôi đi xem mắt.

 

“Bố con nói chuyện con và A Hồi đã đổ bể, vậy thì nên sớm tìm đường khác.”

 

Đối tượng xem mắt hơn ba mươi tuổi, bụng phệ, mặt bóng dầu, mắt hí như hạt đậu. Gã đánh giá tôi từ trên xuống dưới.

 

“Tôi lương tháng 8000 tệ, có một căn nhà ở huyện lỵ, có thể đưa 70000 tiền sính lễ nên khá kén chọn trong việc cưới vợ.”

 

Tôi lạnh mặt, cố nhịn cảm giác buồn nôn và ghê tởm.

 

Mẹ tôi cười tươi rói mà nói về những điểm tốt của tôi, như thể bà đang giới thiệu sản phẩm cho khách hàng. Tôi ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, cảm thấy mảnh đất này chẳng có gì đáng để tôi lưu luyến.

 

Về đến nhà, tôi thu dọn hành lý, rời đi mà không ngoảnh đầu lại.

 

Nghỉ Tết, ký túc xá trường không cho ở lại, tôi đành phải thuê khách sạn bên ngoài.

 

Khi tôi đang ăn tạm đồ ăn trong cửa hàng tiện lợi, Kha Uân gửi tin nhắn đến: “Nghỉ Tết thế nào rồi?”

 

Tôi nhìn bát mì xe đã nguội lạnh, trả lời anh ta: “Khá được.”

 

Đẩy cửa bước ra khỏi cửa hàng tiện lợi ấm áp, gió lạnh ùa vào mặt. Trên phố treo đèn lồng đỏ rực và dây kết Trung Quốc. Vốn là ngày sum họp gia đình nhưng tôi lại không tìm thấy nhà của mình.

 

Tôi xoa xoa sống mũi đang cay xè, định quay về khách sạn học bài.

 

Kha Uân gọi tới, tôi cúp máy. Anh ta lại gọi, tôi lại cúp.

 

“Bây giờ không tiện, cứ nhắn tin thôi.”

 

“Không tiện à?”

 

“Đúng vậy, mùng Hai Tết mà, bận đi thăm họ hàng.”

 

“Khương Diểu, anh phát hiện em rất giỏi nói dối đấy.”

 

Khoảnh khắc giọng nói vang lên, tôi như lạc khỏi không gian và thời gian trong khoảnh khắc ngắn như một cái chớp mắt, không phân biệt được hiện thực và ảo ảnh.

 

Kha Uân đang mặc áo khoác dài đứng bên kia đường. Sống mũi tôi cay xè đến đau điếng, không kìm được nước mắt mà cứ thế rơi lệ. Anh dịu dàng lau đi nước mắt cho tôi, nhỏ nhẹ như dỗ trẻ con: “Thôi được rồi, đừng khóc nữa.”

Kha Uân có nhà ở Nam Thành. Anh bảo tôi trả phòng khách sạn rồi đưa tôi về nhà anh ta.

 

“Mấy ngày nay em cứ ở đây trước đi, nếu em cảm thấy ngại thì anh sẽ là chủ nhà của em.”

 

“Sao anh biết là tôi ở Nam Thành?”

 

“A Hồi nói với anh.”

 

“Anh ta biết…”

 

“Anh ta không biết, lúc đến nhà anh chúc Tết thì anh ta lướt feed bạn bè, thấy bài viết thì lập tức càm ràm với anh.”

 

Kha Uân sắp xếp cho tôi ổn thỏa, dùng điện thoại đặt gạo, mì, dầu, đồ khô, rau củ quả. Cái tủ lạnh trống rỗng trở nên đầy ắp ngay lập tức. Để báo đáp ơn cưu mang của anh, tôi vào bếp nấu cơm, anh phụ giúp bên cạnh. Hai người có thắt tạp dề, cùng bận rộn trong bếp. Cảnh tượng ấy ấm áp đến lạ.

 

Kha Uân rất nhiệt tình, ăn hết sạch cả bàn thức ăn. Ăn xong, anh chủ động dọn bát đĩa vào máy rửa bát. Dọn dẹp và tắm rửa xong, Kha Uân gõ cửa phòng tôi. Anh đưa cho tôi một bao lì xì lớn: “Chúc mừng năm mới.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Tôi vuốt ve bao lì xì, khóe mắt vô thức cay xè: “Cảm ơn.”

 

Tôi vươn tay nắm lấy tay anh: “Kha Uân, chúng ta thử xem sao nhé.”

 

Anh sững sờ vài giây, bình tĩnh gạt tay tôi ra: “Diểu Diểu, anh mong em suy nghĩ kỹ rồi hãy cho anh câu trả lời, chứ không phải bị cảm xúc trong nhất thời thôi thúc.”

 

Tôi lắc đầu: “Tôi thừa nhận rằng đúng là trong nguyên nhân việc cho anh câu trả lời vào hôm nay có yếu tố cảm động, nhưng tôi chắc chắn rằng không phải vì một chuyện mà mới thích anh.”

 

Tôi vừa dứt lời, ánh nhìn của Kha Uân trở nên cháy bỏng. Gáy tôi đột nhiên bị một lực mạnh ghì xuống, đôi môi nóng bỏng áp sát. Tôi vươn tay ôm chặt lấy anh, anh càng hôn cuồng nhiệt hơn.  

 

Đến khi sắp không thở được, anh mới buông tôi ra, dùng ngón tay cái xoa xoa khóe môi tôi. Kha Uân nhìn tôi chằm chằm, đáy mắt gợn lên thứ tình cảm chân thành, nồng nhiệt như lửa.

Sau khi làm người yêu Kha Uân, cuộc sống của tôi có thêm rất nhiều bất ngờ nhỏ. Anh biết địa chỉ của tôi, thường xuyên mua quà cho tôi. Mua đồ dùng hằng ngày chán rồi thì lại mua đồ trang trí đẹp mắt.

 

Tôi dở khóc dở cười: “Anh đừng mua nhiều quá, đến lúc tốt nghiệp lại không mang đi được.”

 

Kha Uân giàu có ra vẻ: “Không mang đi được thì mua cái mới.”

 

Tôi lẩm bẩm: “Đúng là tiêu tiền như nước.”

 

Kha Uân nhân cơ hội kiếm lời: “Vậy sau này em quản chuyện tiền nong nhé.”

 

“Anh mơ đi!”

 

Năm tư đại học, tôi giành được suất học thẳng lên cao học của Đại học Bắc Thành. Sau khi Kha Uân biết tin thì đặc biệt tổ chức ăn mừng cho tôi một bữa.

 

Khi chúng tôi nắm tay nhau trong trung tâm thương mại thì vô tình gặp Thích Hồi. Hắn ta trợn tròn mắt, đôi con ngươi cứ quét qua quét lại giữa chúng tôi: "Các người không coi tôi là anh em."

 

Thích Hồi đã đổ hết tiền vào sự nghiệp đua xe. Dạo này, hắn ta đang nghèo rớt mồng tơi. Hắn ta nhân cơ hội này mà vặt Kha Uân một bữa ra ngô ra khoai: "Anh phải mời tôi ăn một bữa ra trò để báo đáp người mai mối là tôi đây."

 

Tôi nhớ lại lần đầu gặp Kha Uân, không kìm được mà nhẹ nhếch khóe môi.

 

Trên bàn ăn, Thích Hồi cứ nói mãi không ngừng về công lao mai mối của mình.

 

Kha Uân phản bác với vẻ mặt đầy khinh bỉ: "Đừng có vơ hết công trạng vào mình."

 

Tôi đảo mắt một vòng. Cuối cùng, ánh nhìn của tôi dừng lại ở chỗ Kha Uân. Kha Uân nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi, trên mặt nở nụ cười lấy lòng: “Sau khi về nhà, anh sẽ nói chuyện với em."

 

Ăn uống no say, Thích Hồi tách tôi ra, tựa vào người Kha Uân: "Anh Uân, anh phải đối xử tốt với cô ấy, nếu anh bắt nạt cô ấy thì tôi sẽ không tha cho anh, bố mẹ tôi cũng sẽ không tha cho anh."

 

Nói rồi, hắn ta giơ nắm đ.ấ.m nhỏ của mình ra.

Về đến nhà, tôi bắt Kha Uân khai thật.

 

Kha Uân nắm lấy ngón trỏ đang chỉ vào anh: "Thật ra, từ rất lâu trước đây anh đã nghe danh tiếng của em rồi, A Hồi thường xuyên kể xấu với anh về những “thành tích” lẫy lừng hồi nhỏ của em."

 

Tôi nghĩ đến những trò quậy phá mình làm hồi nhỏ. Trong lúc nhất thời, tôi cảm thấy hơi cạn lời.

 

Kha Uân cố nhịn cười: "Cậu ta bảo em ném phân bò vào người cậu ta, còn làu bàu mắng cậu ta ngu không biết né, vô cùng đanh đá. Lớn lên, em lại thành cô gái ngoan hiền, đúng là giả tạo không chịu nổi. Cậu ta càng kể xấu, anh càng hứng thú với em, rất muốn biết rốt cuộc em là người như thế nào. 

 

Năm Nhất Đại học, em đã đạt điểm tuyệt đối, cậu ta mắng em là biến thái, nói rằng không có so sánh thì không có tổn thương, em quá xuất sắc khiến cậu ta thành đồ bỏ đi, mỗi lần nghe mẹ mắng, cậu ta rất bất lực và suy sụp. Có lần, cậu ta lầm bầm rằng muốn tìm người dạy hư em, anh ở bên cạnh nói đùa rằng anh đây chơi đủ trò, rất thích hợp để dạy hư trẻ con, thế mà cậu ta nghe lọt tai."

 

"Vậy sau này sao anh lại thích em?"

 

"Ngay lần đầu gặp mặt, anh đã nhìn ra em đang diễn rồi, cảm thấy em rất thú vị. Anh thầm nghĩ cái đuôi cáo nhỏ của em có thể giấu được bao lâu, nhưng dần dần lại bị con cáo nhỏ là em đây câu mất hồn."

 

Tôi kéo cổ áo anh xuống: "Vậy bây giờ anh có hối hận không?"

 

"Đương nhiên là không hối hận."

 

Nói rồi, nụ hôn cuồng nhiệt rơi xuống.

 

Ngày tôi tốt nghiệp Thạc sĩ, Kha Uân cầu hôn tôi. Hôm ấy, trời rất xanh, gió rất dịu dàng, mọi thứ đều rất tốt đẹp. Tôi muốn đánh cược một lần cho chính mình, cược rằng cả đời này sẽ không hối hận.