Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi đang đi tàu cao tốc, dì Thích gửi tin nhắn đến: “Diểu Diểu, dì biết con là đứa trẻ ngoan, trong lòng dì, con như con gái ruột, nhà họ Thích mãi mãi chào đón con.”
Lòng tôi nghẹn lại, sống mũi cay xè.
Cùng lúc đó, một tin nhắn khác bật lên: “Nhận được lương thực tập rồi chứ, chuyển cho gia đình một ít đi.”
Hai tin nhắn đặt cạnh nhau, thật sự mỉa mai đến tận cùng.
Tôi gửi lại cho dì Thích một sticker ôm, tin nhắn kia thì xem mà không hồi âm.
Sau khi lên đại học, tôi không chỉ phải tự lực lo học phí mà còn phải làm thêm để kiếm tiền sinh hoạt. Tôi đã làm đến mức này rồi mà họ vẫn không thỏa mãn.
Bố tôi thẳng thừng mở miệng hỏi xin tiền tôi. Mẹ tôi thì miệng nam mô, bụng một bồ d.a.o găm, vừa than thở vừa dò hỏi tiền tiết kiệm của tôi.
Tôi đã từng chất vấn ông trời không biết bao nhiêu đêm, rằng tại sao lại cho tôi một cặp bố mẹ như vậy. Không tìm được câu trả lời, tôi chỉ có thể tự cứu lấy mình.
Kha Uân nói là muốn theo đuổi tôi thì lập tức hành động. Không biết là anh ta lấy được thời khóa biểu của tôi từ đâu, những lúc tôi không có tiết thì đặt đồ ăn, trà sữa cho tôi.
Có lần, anh ta đặt tặng tôi một bó hoa hồng lớn. Các bạn học xung quanh ồ lên trêu chọc, Thẩm Nhất Phàm siết chặt nắm đ.ấ.m đứng trong đám đông.
Vài ngày sau, cậu ta nhanh chóng quen với cô bạn cùng lớp vẫn luôn thầm thích mình. Kha Uân gửi đồ cho tôi, Thẩm Nhất Phàm lại công khai khoe khoang chuyện tình cảm trước mặt tôi. Tôi coi Thẩm Nhất Phàm là thằng điên, không thèm để ý.
Thấy tôi thờ ơ, cậu ta càng trở nên điên loạn hơn. Trước mặt tôi, cậu ta nắm tay, ôm ấp, hôn hít bạn gái.
“Đàn chị, chị không ghen, không tức giận sao? Chỉ cần chị cắt đứt với anh ta, tôi sẽ lập tức chia tay cô ấy.”
Tôi liếc nhìn cô gái đang trốn trong góc tối, khẽ thở dài: “Anh làm vậy chỉ khiến tôi thấy ghê tởm, khiến tôi nghi ngờ rằng có phải bản thân của hồi đồng ý hẹn hò với anh bị nước dâng ngập não rồi không.”
Cuối tuần không có tiết, tôi sẽ đi làm gia sư.
Khi điện thoại sáng lên, tôi không kìm được mà nghiêng đầu nhìn.
“Cô giáo Khương ơi, cô có người yêu rồi à?”
Nữ sinh cấp ba 16 tuổi, đó đúng là cái tuổi thích hóng hớt.
Tôi gõ nhẹ cây bút lên đầu cô bé, một mực phủ nhận: “Không có, đừng đoán bừa.”
Cô bé tặc lưỡi một tiếng, vẻ mặt không tin: “Hồi cô với bạn trai cũ hẹn hò, em còn chưa từng thấy vẻ mặt này của cô bao giờ.”
Tôi xoa xoa má, lẩm bẩm: “Vậy à?”
Cô bé mở ngăn kéo, đưa cái gương đến trước mặt tôi: “Cô tự nhìn kỹ đi.”
Người trong gương lông mày cong lên, ánh mắt ẩn chứa tình ý khó giấu được.
Cô bé cúi đầu, lén lút nhìn sắc mặt của tôi: “Có ảnh không? Cho em xem xem có đẹp trai không.”
Tôi lật gương lại, giả vờ nghiêm khắc mà ho khan một tiếng: “Mau làm bài tập đi, còn hóng hớt nữa thì tôi cho thêm hai bài nữa đấy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Cô bé bĩu môi, không nói gì nữa.
9 giờ rưỡi tối, tôi dạy xong và tan làm. Khi gần đến trường thì màn hình lại thông báo cuộc gọi đến từ Kha Uân. Bước chân của tôi vô thức trở nên nhẹ nhàng: “Alo~”
“Tan làm rồi à?”
“Ừm, anh tan làm chưa?”
Bên ngoài, Kha Uân là kẻ ăn chơi nhưng bên trong, anh lại là tấm gương của sự cần cù.
Tối, tôi học ở thư viện, anh ta thì tăng ca ở công ty.
“Tan làm rồi, nhưng hôm nay anh đi công tác.”
“Đi công tác?”
“Ừm, đang đi công tác ở Nam Thành.”
Anh vừa dứt lời tôi ngẩng đầu nhìn về phía trước. Kha Uân đang cầm điện thoại, đứng dưới ánh đèn đường cách đó không xa. Đôi lông mày và khóe mắt của anh được ánh đèn ấm áp chiếu rọi nên càng thêm dịu dàng. Bóng đổ lên gương mặt, xương lông mày nổi bật, khiến đường nét thêm tinh tế và sâu sắc.
Kha Uân cười không lộ rõ nhưng ánh mắt toát ra vẻ đẹp mê hoặc: “Diểu Diểu, lâu rồi không gặp.”
Trong giây lát, tôi sững sờ tại chỗ. Nghe lời anh nói mà trái tim như được ngâm trong dòng nước xuân, mềm nhũn cả đi.
Kha Uân sải bước về phía tôi, dang rộng vòng tay ôm tôi vào lòng một cách đầy kìm nén. Tay tôi nâng lên rồi nhẹ nhàng hạ xuống, không đẩy anh ra. Kha Uân càng lúc càng ghì chặt tôi vào lòng, tựa cằm vào vai và cổ tôi.
Cảnh đêm và gió buổi tối đều rất dịu dàng. Chúng tôi lặng lẽ ôm nhau.
Tôi dẫn Kha Uân đến quán ăn vặt nhỏ quen thuộc: “Chủ quán ơi, cho hai bát hoành thánh nhân thịt tươi.”
Tôi rút khăn giấy ra, dùng nó lau bàn: “Thiệt thòi cho cậu chủ Kha rồi.”
Kha Uân nhích đôi chân dài mà anh đang không biết đặt vào đâu: “Không thiệt thòi .”
Anh dịu dàng nhìn tôi, trong mắt chứa đầy ánh sáng rực rỡ.
Tôi quay mặt đi, ngăn con tim mình đập quá nhanh: “Khi nào anh về?”
“Ngày mai.”
Tôi “ồ” một tiếng, tâm trạng hơi trùng xuống.
Kha Uân phì cười một tiếng: “Trêu em thôi, đợi em học xong vào thứ Hai thì anh mới về.”
Tôi liếc anh ta một cái đầy trách móc, huých vào người anh ta với vẻ giận dỗi. Kha Uân không tránh, mặc cho tôi trút giận. Chủ quán đặt bát hoành thánh nóng hổi lên bàn: “Tình cảm của đôi bạn trẻ thật tốt.”
Kha Uân giải thích nhanh hơn tôi một bước: “Vẫn chưa phải, vẫn đang theo đuổi ạ.”
Chủ quán cười khuyến khích anh ta: “Chàng trai cố gắng lên nhé.”
Kha Uân lớn tiếng đáp lại, mắt dán chặt vào tôi. Tôi cúi đầu, hai má nóng bừng.