Hoa Hồng Rực Rỡ
Hoa Hồng Rực Rỡ “Bạch nguyệt quang của về , nhường chỗ.” Tôi chằm chằm đàn ông mặt với vẻ mặt u ám, . “Được thôi.” Anh bỗng nhiên , như bầu trời xanh rạng rỡ cơn giông, đôi mắt sâu thẳm như xoáy nước khóa chặt lấy . “ hợp đồng của chúng vẫn còn hạn đến tháng , nếu em sớm.” Anh đột nhiên vươn tay kéo , bàn tay rộng lớn giữ chặt eo , khiến thể trốn thoát. “Phiền em trả phí vi phạm hợp đồng đã.” Tên khốn . Mãi đến một tháng , khi thấy Bạch Chấp trong cơn say, mới biết “bạch nguyệt quang” mà mãi quên, hóa từng gặp qua. Xem thêm
Bình Luận (0)