Nguyện Dâng Cho Nàng Cả Giang Sơn
Nguyện Dâng Cho Nàng Cả Giang Sơn Khi tỉnh dậy, ngủ giường của kẻ thù đội trời chung của . Y phục của chỉnh tề, khắp là những dấu vết đỏ ửng, khóe mắt đuôi lông mày đều là nước mơ hồ, sợ giận, chỉ hét lên: “Gian tướng ngươi dám nhục nhã ….” “Bản tướng và ngươi tam môi lục sính đều thiếu như , dám?” Hắn hờ hững hỏi . “Nói bậy.” Ta trợn tròn mắt, “Ta thành thân với ngươi khi nào?” “Ngay đó lâu.” Đôi mắt hẹp dài của liếc , “Lúc ngươi mất trí nhớ.” Xem thêm
Bình Luận (0)