Tuế Tuế Vô Ưu
Tuế Tuế Vô Ưu Ta là đề nghị từ hôn với Cố Ngọc Hoài hôm đó trời nắng vô cùng “Cố Ngọc Hoài chúng thôi ” “Đời một kiếp đáng lẽ nên ở bên cạnh trong lòng chớ để lãng phí thanh xuân tươi ” Trước đây ngày ngày mong chờ hôn kỳ mau đến mau đến hơn nữa hôm giữa trời tuyết bay đầy bông tuyết lặng lẽ rơi xuống Hắn vô thức thốt : “Tuế Tuế” Mà tên là Vô Ngư Lúc đó mới hiểu trong lòng vốn Những năm tháng thiếu nữ của hóa chỉ là một mối tình sai lầm Ta cần cũng Từ đó về theo sư phụ xuống Giang Nam hành y vô tình gặp Cố Ngọc Hoài Hắn bên cạnh sư phụ đôi mắt lập tức đỏ hoe “Tuế Tuế” là Vô Ngư Xem thêm
Bình Luận (0)