Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhưng bây giờ thì sao?
Bây giờ...
Người đó, sao lại trở thành Hạ Mạn?
Chính là Hạ Mạn mà suốt bốn năm qua anh ấy luôn tỏ ra ghét bỏ trước mặt tôi.
Hạ Mạn là trợ lý đã làm việc bên cạnh Giang Dịch suốt bốn năm.
Năm đầu tiên cô ta vào công ty, tôi và Giang Dịch vẫn chưa kết hôn, chỉ đang trong giai đoạn hẹn hò.
Khi ấy, Hạ Mạn đã có vị hôn phu.
Năm đầu tiên đó, tôi thường xuyên nghe thấy Giang Dịch mắng cô ta:
“Học mỗi cái trích xuất dữ liệu đơn giản cũng không xong, còn tốt nghiệp đại học, chẳng hiểu sao lại tốt nghiệp nổi nữa.”
“Đã nhắc nhiều lần là khi ra ngoài gặp khách hàng thì nên trang điểm một chút. Vốn đã xấu rồi, lại không chịu trang điểm, đúng là bôi bác cả công ty.”
“Tôi không thể dùng một trợ lý vừa ngốc vừa không biết giữ hình tượng thế này, ngày mai báo phòng nhân sự cho cô ta nghỉ việc đi.”
…
Nhưng Hạ Mạn vẫn ở lại.
Năm thứ hai, tôi và Giang Dịch kết hôn.
Ngày cưới hôm đó, Hạ Mạn không có tên trong danh sách khách mời.
Sau lễ cưới, khi Giang Dịch đang tắm, tôi tình cờ thấy điện thoại anh ấy để trên bàn có hiện tin nhắn của Hạ Mạn.
Do dự một chút, tôi vẫn mở ra xem.
Hạ Mạn nhắn:
“Tổng Giám đốc Giang, hôm nay em đã hủy hôn ước với anh ta rồi.”
Tôi cau mày, không hiểu tại sao chuyện riêng tư như hủy hôn lại phải báo với cấp trên.
Huống chi lại cố tình chọn đúng ngày tôi và Giang Dịch kết hôn để gửi tin nhắn.
Giang Dịch từ phòng tắm bước ra.
Tôi cầm điện thoại hỏi anh:
“Hạ Mạn hủy hôn thì liên quan gì đến anh? Sao lại nhắn cho anh?”
Giang Dịch cũng thấy phiền:
“Anh làm sao biết được. Cô ta chắc là rảnh quá hoặc đầu óc có vấn đề.”
Anh cầm lấy điện thoại, lướt qua tin nhắn rồi ném sang một bên, giọng đầy chán ghét:
“Người thì tầm thường đã đành, mắt nhìn người cũng tệ. Vị hôn phu của cô ta là kẻ nghiện cờ bạc, hết tiền là chạy đến công ty tìm cô ta, làm loạn hết cả lên.”
Thấy anh tỏ thái độ như vậy, tôi cũng không để tâm đến Hạ Mạn nữa.
Nhưng mọi chuyện hình như đã âm thầm thay đổi.
Là vào năm thứ ba Hạ Mạn vào công ty, một buổi tối, tôi nhận được tin nhắn từ đồng nghiệp của Giang Dịch:
“Chị dâu, chị nên để ý cô ta một chút.”
Trong bức ảnh, người được Giang Dịch ôm chính là Hạ Mạn.
Trước đó Giang Dịch từng cho tôi xem ảnh chụp tập thể nữ nhân viên trong công ty.
Trong số rất nhiều cô gái trẻ trung xinh đẹp, Hạ Mạn để mặt mộc, sắc mặt vàng vọt, trông vô cùng tầm thường.
Giang Dịch không phải là chưa từng bị người ta theo đuổi.
Anh ấy tốt nghiệp trường danh tiếng, ngoại hình ưa nhìn, công việc ổn định — người theo đuổi anh không thiếu những cô gái vừa xinh đẹp vừa có khí chất.
Nhưng anh chưa từng động lòng.
Từ chối dứt khoát xong, anh đều sẽ ôm tôi nói:
“Vợ anh mới là người tuyệt nhất.”
Tất nhiên, bản thân tôi cũng không tệ.
Tốt nghiệp trường 985, có công việc và ngoại hình xứng đôi với anh.
Vì thế tôi từng nghĩ, Giang Dịch tuyệt đối sẽ không để mắt đến Hạ Mạn.
Hơn nữa trước đó anh cũng từng báo với tôi rằng công ty có tổ chức tiệc, chơi trò “nói thật hay mạo hiểm”.
Tôi nghĩ, có lẽ bức ảnh kia là do anh thua trò mạo hiểm và phải thực hiện hình phạt.
Nhưng chuyện đó vẫn như một chiếc gai nhỏ mắc trong lòng tôi.
Vì thế, sau đó tôi đã đến công ty Giang Dịch một lần.
Hạ Mạn đúng là giống hệt trong ảnh — không trang điểm, mặc áo thun với quần jeans đơn giản, sắc mặt vàng vọt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Cô ta ngồi giữa những cô gái trẻ trung xinh đẹp khác, thật sự không nổi bật.
Khi thấy tôi, cô ta co rúm người, né tránh rất xa, như chuột gặp mèo.
Khi đến rót nước cho tôi, tay cô ta run đến mức nước tràn ra cả mặt bàn.
Cô ta hoảng sợ đỏ cả mắt, nghẹn ngào xin lỗi:
“Xin lỗi cô Thẩm, em không cố ý…”
Giang Dịch thấy vậy liền mắng thẳng:
“Vụng về quá mức, chút việc nhỏ cũng làm không xong, cút ra ngoài!”
Hạ Mạn vừa khóc vừa biến mất khỏi tầm mắt tôi.
Từ trước đến nay, Hạ Mạn luôn là người bị mắng chửi.
Cô ta nhút nhát, tầm thường, không có điểm gì nổi bật — như khuôn mặt bị làm mờ nhất trong bức tranh chân dung của đám đông.
Tôi vẫn luôn nghĩ, Giang Dịch thực sự chán ghét cô ta.
Nhưng tại sao... đến năm thứ tư,
Giang Dịch lại vì chuyện của Hạ Mạn mà mất hết lý trí, ra tay đánh người?
Tôi đã tìm hiểu rõ sự việc.
Người bị đánh là Trần Nam — vị hôn phu trước đây đã hủy hôn với Hạ Mạn. Vì thua bạc quá nhiều, anh ta đến tìm Hạ Mạn để đòi tiền.
Hạ Mạn không chịu đưa.
Thế là hắn ta tát cô ấy một cái, đánh đến mức mặt cô ấy sưng lên.
Giang Dịch biết chuyện, lập tức xông ra đánh Trần Nam đến thừa sống thiếu chết.
Trần Nam tức giận đi báo cảnh sát, và Giang Dịch bị tạm giữ hành chính 10 ngày.
Trước khi bị đưa đi, Giang Dịch ôm chặt lấy tôi:
"Ban đầu không phải như em nghĩ đâu, Sơ Sơ. Chờ anh ra, anh sẽ cho em một lời giải thích."
...
Nhưng lời giải thích anh nói là gì?
Là việc anh hoảng hốt bỏ mặc tôi, chạy đến đỡ Hạ Mạn khi cô ta ngã?
Hay là việc anh đeo chiếc dây bình an do cô ta tặng?
Tôi ngồi một mình trong xe, nước mắt từ lúc nào đã rơi đầy mặt. Trong lòng chỉ còn lại sự c.h.ế.t lặng.
Về đến nhà, trên bàn vẫn còn bữa cơm tôi đã chuẩn bị sẵn.
Tôi ngồi trước bàn ăn, từ sáng đến tối, nhìn những món ăn từ hấp dẫn trở nên nguội lạnh, mất hết vị ngon.
Nhưng tôi vẫn không đợi được Giang Dịch quay về.
Tôi nằm xuống nghỉ, rất khuya anh mới về tới nhà.
Anh đến ôm lấy tôi, dịu dàng gọi tên tôi:
“Sơ Sơ, Sơ Sơ…”
Tôi nhắm mắt lại, giả vờ ngủ.
Anh đi vào phòng tắm.
Tôi mở mắt, thấy trên cổ tay anh vẫn đeo sợi dây bình an ấy.
Giang Dịch vừa ra khỏi phòng tắm, thì điện thoại đổ chuông.
Có lẽ tưởng tôi đã ngủ, anh hạ thấp giọng nghe máy trong phòng.
“Chuyện gì vậy?”
Phòng ngủ yên tĩnh mờ tối, tôi có thể nghe thấy cả giọng người bên đầu dây bên kia.
Là Dương Đức — bạn đồng nghiệp kiêm bạn thân của Giang Dịch.
“Vì không muốn chuyện này ảnh hưởng đến anh, Hạ Mạn đã xin nghỉ việc rồi.”
“Trước đó, vì anh, cô ấy mới hủy hôn. Nghe nói từ đó cứ bị vị hôn phu cũ quấy rối mãi.”
“…Cô ấy thích anh, tôi không tin là anh không nhận ra.”
“Cô ấy đã vì anh mà làm ngần ấy chuyện, đừng để cô ấy phải thất vọng.”
Giang Dịch im lặng rất lâu.
Lâu đến mức khiến tôi tưởng anh đã tắt máy.
Rồi tôi nghe thấy anh nói:
“Tôi biết rồi.”