Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Vậy nên, khi còn chưa bước hẳn ra khỏi phòng trà, tôi đã lấy điện thoại gọi một cú:

“Bác sĩ Lư à? Tôi có thể hẹn lịch phẫu thuật tử cung vào tháng sau được không?... Vâng, nhiều năm như vậy rồi, tôi vẫn chưa mang thai.”

Ánh mắt Hạ Mạn lập tức thay đổi.

Hạ Mạn yên phận được khoảng một tháng.

Trong tháng đó, cô ta chỉ đi làm và tan làm đúng giờ, không gây chuyện với tôi, cũng không tìm đến Giang Dịch.

Sau cái ngày hôm đó, Giang Dịch càng trở nên ngoan ngoãn, ngoài thời gian bắt buộc phải đi làm thì hầu như lúc nào cũng dính lấy tôi,

như thể đang cố chứng minh điều gì đó.

Chỉ là, thỉnh thoảng vẫn lặng lẽ nhìn chằm chằm vào điện thoại.

Hơn một tháng sau, Hạ Mạn đột nhiên lại trang điểm, mang giày cao gót tới công ty.

Cô ta tìm tôi:

“Đến giờ cô vẫn nghĩ tôi không giành được anh ấy sao?”

Tôi bình thản nhìn cô ta.

Cô ta nói:

“Tôi có thai rồi, là con của Giang Dịch.”

14

Tối hôm đó, Giang Dịch không về.

15

Ngày hôm sau, Giang Dịch vẫn chưa về.

16

Ngày thứ ba, Giang Dịch trở về.

Cằm anh đầy râu ria, cả gương mặt trông rất tiều tụy, nhưng ánh mắt lại đặc biệt sáng.

Giống hệt ánh mắt khi tôi đồng ý lời cầu hôn của anh năm đó.

Nhưng lần này, điều anh mở miệng nói với tôi lại là:

"Sơ Sơ, chúng ta ly hôn đi."

Tôi nhấp từng ngụm trà sữa, hỏi:

“Em có thể biết lý do không?”

Anh nói:

“Hạ Mạn có thai rồi.”

“Em không thể sinh con, bao nhiêu năm nay chúng ta vẫn chưa có con. Nhưng anh là đàn ông, anh muốn có một đứa con để nối dõi.”

“Tất cả tài sản giao hết cho em, anh cũng chấp nhận, xem như là bù đắp cho em.”

Tôi cúi đầu, giấu hết mọi cảm xúc trong mắt:

“…Được.”

17

Tôi và Giang Dịch hoàn tất thủ tục ly hôn.

Ngày hôm sau, Hạ Mạn gần như không chờ nổi mà lập tức kéo Giang Dịch đi đăng ký kết hôn.

Vừa cầm được giấy chứng nhận, cô ta lập tức công khai cho tất cả mọi người biết:

— “Tôi luôn tin rằng, cuối cùng người ở bên anh sẽ chỉ có thể là tôi.”

Sau khi đến công ty, Hạ Mạn gần như không thể kiềm chế được mà lao đến khoe khoang với tôi,

cô ta giơ giấy chứng nhận kết hôn ra trước mặt tôi:

“Nhìn rõ chữ trên đó chưa? Hạ Mạn – Giang Dịch.”

“Bây giờ, tôi mới là vợ hợp pháp của Giang Dịch.”

Tôi thản nhiên nói một câu:

“Chúc mừng.”

Cô ta hừ lạnh:

“Tài sản chia đôi sau ly hôn, đúng là tiện nghi cho cô rồi.

Nhưng cô không sinh được con, xem như một người phụ nữ không trọn vẹn, số tiền đó cứ coi như tôi và Giang Dịch bố thí cho cô dưỡng già.”

Tôi nhạt giọng đáp:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Ai nói tôi không thể sinh con?”

“Chính cô gọi điện nói thế hôm trước, cả Giang Dịch cũng nói, mấy năm qua hai người đã chuẩn bị mang thai nhưng mãi vẫn không có kết quả, đi bệnh viện kiểm tra thì là do cô có vấn đề!”

“Ồ.”

Tôi chỉ cười nhạt, không tiếp tục đề tài đó nữa.

“Vậy là ai nói với cô rằng sau ly hôn, tài sản chia đôi?”

Hạ Mạn ngẩn người:

“Cô… có ý gì?”

Tôi nói:

“Vì đứa con của hai người, Giang Dịch cam tâm tình nguyện ra đi tay trắng.

Cô có cảm động không?”

“À, cô còn chưa biết à, vì tôi đề nghị Giang Dịch đừng nói chuyện này cho cô vội.”

Hạ Mạn c.h.ế.t sững tại chỗ, cuối cùng đến cả làm cũng không buồn tiếp, lập tức chạy về nhà.

18

Nghe nói cô ta về nhà rồi cãi nhau một trận lớn với Giang Dịch,

muốn anh ta đi tìm tôi để lấy lại tiền.

Nhưng tài sản đã được công chứng, chuyển sang tên tôi, sao có thể dễ dàng đòi lại được?

Hiện tại, Giang Dịch chỉ là một nhân viên văn phòng bình thường, mỗi tháng nhận vài ngàn tệ tiền lương, không có cổ phần công ty, cũng không có bất kỳ tài sản nào.

Giấc mộng được làm vợ nhà giàu của Hạ Mạn hoàn toàn tan vỡ.

Cô ta không cam lòng, đến tìm tôi làm loạn, nhưng lại bị công ty sa thải ngược.

Giờ đây, mỗi lần cô ta xuất hiện trước cổng công ty, bảo vệ đều chặn cô ta rất chặt, hoàn toàn không cho vào.

Tôi cũng nhân dịp này xin công ty nghỉ dài hạn, chuẩn bị đi du lịch giải khuây.

Nhưng trước khi lên đường, tôi gửi cho Giang Dịch một món quà.

—— Báo cáo vô sinh của anh ta.

19

Năm thứ hai sau khi kết hôn, tôi và Giang Dịch bắt đầu có kế hoạch sinh con.

Nhưng suốt một năm cố gắng, bụng tôi vẫn không có động tĩnh.

Mẹ khuyên tôi và Giang Dịch nên đi khám một lần.

Đúng lúc đó Giang Dịch bận rộn, nên tôi đi lấy kết quả một mình.

Khi nhìn thấy kết quả, cả người tôi như rơi vào trạng thái mơ hồ, về đến nhà cũng không khá hơn là bao.

Giang Dịch hỏi tôi kết quả khám thế nào.

Tôi sắc mặt tái nhợt, ánh mắt phức tạp nhìn anh, không biết nên mở miệng ra sao.

Anh cũng nhìn tôi thật lâu, rồi ôm lấy tôi:

“Em không thể sinh con cũng không sao, chúng ta không có con cũng được.”

Tôi sững người, môi khẽ động đậy, nhưng cuối cùng không nói gì cả.

Sau đó, không biết bằng cách nào, mẹ Giang Dịch biết chuyện này, gọi điện tới khóc lóc ầm ĩ, đòi sống đòi chết.

Bà ta nói anh không thể cưới một người vợ không sinh được con, bắt anh lập tức ly hôn với tôi.

Giang Dịch lập tức nói thẳng:

“Cho dù các người đánh c.h.ế.t con, con cũng sẽ không ly hôn với Sơ Sơ.”

Tôi biết trong thâm tâm Giang Dịch cũng giống cha mẹ anh, là người truyền thống, cũng biết anh rất khao khát có con.

Việc anh có thể nói ra những lời như vậy vì tôi, hẳn là đã phải quyết tâm rất lớn.

Khi đó, tôi cảm động trước sự chân thành của anh — và đã chọn cách giữ im lặng, gánh lấy mọi chuyện.

20

Sau khi nhận được bản báo cáo, ban đầu Giang Dịch không chịu tin, nên tự đến bệnh viện làm lại kiểm tra.

Khi thấy kết quả vô sinh giống hệt, anh hoàn toàn sụp đổ.

Anh trở về chất vấn Hạ Mạn đứa con là của ai.

Hạ Mạn không chịu nói.

Giang Dịch liền ra tay đánh cô ta, đánh đến mức khiến cô ta bị sảy thai.

Hạ Mạn sợ Giang Dịch sẽ đánh c.h.ế.t mình, vội vàng nói ra sự thật: đứa con là của vị hôn phu cũ – Trần Nam.