Vượt hơn ba trăm cây số, bỏ lại sau lưng con đường dài hun hút, tôi lại mong chờ một bất ngờ ngọt ngào dành cho Phan Hạo. Tôi hình dung nụ cười của anh khi thấy tôi đứng trước cửa, món quà nhỏ trên tay và ánh mắt ngạc nhiên pha lẫn hạnh phúc. Nhưng cuộc đời vốn không phải là một cuốn tiểu thuyết lãng mạn, nơi mọi thứ đều diễn ra theo kịch bản hoàn hảo.
Ngay khi chìa khóa vừa xoay, một mùi hương lạ lẫm xộc vào mũi tôi, thứ mùi nước hoa ngọt gắt mà tôi chưa từng ngửi thấy trong căn hộ này. Vừa mở cửa, tôi đã thấy đôi giày cao gót đỏ chói và chiếc túi xách xa lạ nằm chễm chệ trên kệ giày, như thể chúng đã ở đó từ rất lâu, chứ không phải chỉ mới xuất hiện.
Tim tôi bất chợt thắt lại, một dự cảm lạnh toát chạy dọc sống lưng. Tiếng cười nói vui vẻ từ phòng ngủ đột ngột im bặt, như một bản nhạc bị cắt ngang giữa chừng, để lại một khoảng lặng đầy ám ảnh. Tôi cố trấn tĩnh, hít một hơi thật sâu, rồi từ từ đẩy cánh cửa phòng ngủ.
Khung cảnh bên trong hiện ra như một thước phim quay chậm, từng chi tiết một in sâu vào đáy mắt. Phan Hạo ngồi tựa đầu giường, điếu thuốc kẹp hờ giữa hai ngón tay, khói thuốc lảng bảng bay lên, tro rơi lả tả vào gạt tàn đặt bên cạnh. Anh ta trông thật bình thản, dường như chẳng có gì đáng để bận tâm.
Cạnh anh ta, một cô gái quấn chặt chiếc chăn mỏng, nép sâu vào n.g.ự.c anh ta, cố gắng tránh ánh nhìn của tôi. Mái tóc dài, xoăn nhẹ phủ xuống gương mặt nhỏ nhắn, và đôi vai gầy run rẩy dưới lớp chăn. Tôi không biết cô ta là ai, nhưng sự xuất hiện của cô ta trong căn phòng này đã nói lên tất cả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Phan Hạo khẽ dập điếu thuốc, ánh mắt anh ta nhìn tôi với vẻ bình thản đến đáng sợ, như thể tôi chỉ là một vị khách không mời mà đến. Giọng anh ta khàn khàn, phá vỡ sự im lặng ngột ngạt: “Sao em lại tới đây, không gọi trước à?”. Câu hỏi ấy như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt tôi, đóng băng mọi cảm xúc.
Tim tôi chợt thắt lại, dù đã lường trước điều tồi tệ nhất, vẫn không tránh khỏi một bước lùi chao đảo. Hóa ra, muốn gặp chồng mình cũng phải báo trước, phải xin phép sao? Nực cười thật, tôi đã tự mình đến đây, tự mình chứng kiến, và tự mình nhận lấy sự thật phũ phàng này.
Tôi cố nén sự run rẩy trong giọng nói, nhìn thẳng vào đôi mắt anh ta, nơi tôi từng thấy cả thế giới của mình. “Anh biết mình đang làm gì chứ?”. Câu hỏi vừa thoát ra khỏi môi, tôi đã thấy mình buồn cười. Anh ta đâu có nghĩ mình sai, chỉ là tìm thấy thứ tình cảm mới mẻ hơn thôi.
Cô gái kia, sau một thoáng nép mình, bất chợt ngẩng đầu lên, để lộ gương mặt với những đường nét sắc sảo và đôi mắt đầy thách thức. Ánh mắt cô ta như muốn xuyên thủng tôi, như muốn tuyên bố chủ quyền. Một cảm giác khó chịu dâng lên, nhưng không phải là sự đau lòng, mà là sự ngạc nhiên đến lạ lùng.
Tôi khẽ nhếch môi, chậm rãi hỏi: “Cô tên gì?”. Câu hỏi vừa dứt, Phan Hạo lập tức kéo cô ta ra sau lưng mình, như một tấm lá chắn kiên cố. Anh ta nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh nhạt mà cảnh giác, giọng nói pha chút ra lệnh: “Lan Chi, đừng dây vào, đây là lỗi của anh.”
Anh ta đâu có nghĩ mình sai, chỉ là tìm thấy thứ tình cảm mới mẻ hơn thôi. Còn tôi, lại đang nắm toàn bộ giấy tờ và tài sản chung trong tay, những thứ mà chúng tôi đã cùng nhau gây dựng suốt bao năm qua. Có lẽ từ nay, ngoài anh ta ra, chẳng còn ai tin vào tình yêu nữa. Tôi bật cười khẽ, chẳng hiểu sao chẳng thấy đau lòng chút nào, chỉ thấy một sự trống rỗng đến cùng cực. Nụ cười ấy là cho anh ta, cho cô ta, và cho cả chính tôi, một nụ cười không cảm xúc, không nước mắt, chỉ có sự lạnh lẽo đến tận xương tủy. Tôi đứng đó, như một bức tượng, nhìn thẳng vào đôi mắt Phan Hạo, đôi mắt đã không còn chút tình cảm nào dành cho tôi. Căn phòng bỗng trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết, và tôi chỉ muốn thoát ra khỏi nơi đây, thoát khỏi cái không khí giả dối này. Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho mình bình tĩnh nhất có thể. Dù đã chuẩn bị tâm lý cho điều này từ lâu, nhưng khi đối mặt với nó, tôi vẫn không khỏi cảm thấy chút hụt hẫng. Tôi không biết mình nên nói gì, nên làm gì vào lúc này, ngoài việc đứng đó và nhìn anh ta bảo vệ người phụ nữ khác. Cơn giận không đến, nỗi buồn cũng không chạm tới. Chỉ có một sự trống rỗng, một khoảng không vô định trong lòng tôi. Tôi đã dành cả thanh xuân, cả niềm tin để xây dựng một gia đình, một tổ ấm, vậy mà giờ đây, mọi thứ đổ vỡ tan tành trước mắt. Tôi cảm thấy như mình đang lạc vào một thế giới xa lạ, nơi tôi không còn nhận ra bất cứ điều gì nữa. Tôi tự hỏi, có phải mình đã quá tin tưởng, quá ngây thơ, hay đơn giản là tôi đã không nhìn thấu được con người thật của anh ta. Mọi thứ trong căn phòng này, từ chiếc giường quen thuộc, đến bộ ga trải giường màu xám tôi yêu thích, đều trở nên xa lạ và đáng sợ. Tôi muốn chạy trốn, muốn biến mất khỏi nơi này ngay lập tức. Nhưng đôi chân tôi như bị đóng đinh xuống sàn, không thể nhúc nhích. Tôi chỉ biết đứng đó, nhìn vào đôi mắt vô cảm của Phan Hạo, và tự hỏi, tình yêu của chúng tôi đã biến đi đâu mất rồi. Nó đã tan biến như khói thuốc của anh ta, hay nó chưa từng tồn tại ngay từ đầu. Một cảm giác lạnh lẽo bao trùm lấy tôi, lạnh hơn cả cơn gió đêm ngoài kia. Tôi biết, cuộc đời tôi sẽ không còn như trước nữa. Và tôi cũng biết, tôi sẽ phải mạnh mẽ hơn bao giờ hết, để vượt qua tất cả những điều này. Tôi hít một hơi thật sâu, nuốt ngược những cảm xúc hỗn độn vào trong, và quyết định rằng mình sẽ không để bất cứ ai nhìn thấy sự yếu đuối của mình. Tôi sẽ đứng vững, dù cho mọi thứ xung quanh có sụp đổ đi chăng nữa. Tôi sẽ chứng minh cho anh ta thấy, rằng tôi không phải là người phụ nữ dễ dàng bị đánh bại.