Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Phan Hạo vẫn đứng đó, che chắn cho cô gái kia, ánh mắt anh ta không hề d.a.o động. Tôi không thể tin được anh ta lại có thể bình tĩnh đến vậy khi đối mặt với tôi, người vợ đã chung sống với anh ta bao năm. Anh ta vẫn giữ thái độ lạnh nhạt, như thể tôi là người có lỗi, là kẻ đã chen ngang vào cuộc sống riêng của anh ta.

 

Sau một thoáng im lặng nặng nề, Phan Hạo khẽ khàng lục tủ quần áo, lấy ra một chiếc váy mới tinh, màu kem nhạt, trông rất dịu dàng. Anh ta trao cho cô ta, giọng nói của anh ta trở nên mềm mại một cách bất ngờ, hoàn toàn khác với cái giọng khàn khàn, lạnh lẽo vừa rồi: “Mặc vào đi, về trước nhé, lát nữa anh qua.”

 

Cô gái kia khẽ gật đầu, đôi mắt vẫn còn thoáng chút e dè nhưng cũng đầy sự tự mãn. Cô ta quay lưng lại, để Phan Hạo kéo khóa chiếc váy giúp. Cảnh tượng đó như một nhát d.a.o cứa vào tim tôi, nhưng lạ thay, tôi lại không cảm thấy đau đớn. Thay vào đó là một cảm giác trống rỗng đến ghê người, như thể mọi thứ đã mục ruỗng từ bên trong.

 

Tôi cười khẽ, một nụ cười méo mó, nuốt cả nước mắt vào trong. Tôi đã mang theo một món quà nhỏ, một chiếc đồng hồ mà anh ta từng ao ước, món quà ấy giờ đây trở nên thật vô nghĩa. Niềm mong ngóng và món quà tôi mang theo, tất cả đều tan biến như bọt biển, cuốn bay theo làn gió nóng hắt vào mặt tôi khi tôi bước ra ban công.

 

Phan Hạo tiễn cô ta ra thang máy, hành động đó diễn ra một cách tự nhiên, như thể họ đã làm điều đó hàng trăm lần. Anh ta quay lại, đứng cách tôi vài bước, như có một hố sâu ngăn cách giữa chúng tôi, một hố sâu mà tôi biết, sẽ không bao giờ có thể lấp đầy được nữa. Không khí trở nên căng thẳng, ngột ngạt đến khó thở.

 

Anh ta châm một điếu thuốc khác, hít một hơi thật sâu, rồi từ từ nhả khói. Ánh mắt anh ta sáng lên một cách lạ thường khi nhắc tới cô gái kia, như thể đó là nguồn sống mới của anh ta. “Lan Chi, chúng ta nói chuyện đi.” Giọng anh ta vẫn bình thản, nhưng tôi có thể cảm nhận được sự lạnh lẽo trong từng câu chữ.

 

Anh ta bắt đầu nói, từng lời từng chữ như một nhát d.a.o cứa vào tâm can tôi. “Anh mệt mỏi lắm, nếu không gặp Thu Dung, chắc anh không chịu nổi nữa.” Anh ta nói với vẻ mặt mệt mỏi, nhưng tôi biết, đó chỉ là cái cớ. Sự mệt mỏi ấy, tôi cũng đã từng cảm nhận, nhưng tôi đã cố gắng hàn gắn, còn anh ta lại tìm đến một người khác.

 

“Chúng ta hết tình rồi, dừng lại đi, khi còn chưa có con cái, sẽ tốt cho cả hai.” Anh ta nói rất nghiêm túc, như thể đó là một quyết định đã được suy nghĩ kỹ lưỡng, một quyết định không thể lay chuyển. Tôi đứng đó, nghe từng lời anh ta nói, và cảm thấy như mình đang xem một bộ phim mà nhân vật chính không phải là mình.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Tôi lặng lẽ nhìn anh ta, đôi mắt không còn bất kỳ sự tức giận hay đau khổ nào, chỉ còn sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Tôi đã từng nghĩ rằng mình sẽ khóc, sẽ gào thét, sẽ làm mọi thứ để níu kéo. Nhưng không, tôi lại không hề có cảm xúc đó. Tôi cảm thấy một sự bình yên đến lạ lùng, như thể một gánh nặng vừa được trút bỏ.

 

“Anh nói hết rồi chứ?” Tôi hỏi, giọng nói của tôi cũng lạnh nhạt không kém. Phan Hạo gật đầu, ánh mắt anh ta vẫn giữ nguyên sự bình thản. Anh ta có lẽ đã nghĩ rằng tôi sẽ suy sụp, sẽ van xin. Nhưng tôi không phải là người phụ nữ đó nữa, không phải là Lan Chi của ngày xưa, người từng yêu anh ta bằng cả trái tim.

 

Tôi đã biết từ lâu rằng mối quan hệ này đang dần mục rữa. Những cuộc cãi vã không tên, những đêm anh ta về muộn với mùi rượu nồng nặc, những ánh mắt lảng tránh của anh ta mỗi khi tôi cố gắng trò chuyện. Tất cả đều là dấu hiệu, nhưng tôi đã cố chấp bỏ qua, cố chấp tin rằng tình yêu có thể hàn gắn mọi vết nứt.

 

Nhưng giờ đây, sự thật trần trụi đã phơi bày trước mắt. Không có bất kỳ sự hối lỗi nào trong đôi mắt anh ta, chỉ có sự giải thoát và một chút gì đó của sự ích kỷ. Anh ta muốn kết thúc, muốn rũ bỏ tất cả, để bắt đầu một cuộc sống mới với người phụ nữ khác. Và tôi, tôi sẽ không cản đường anh ta.

 

Tôi hít một hơi thật sâu, cảm nhận vị đắng chát trong cổ họng. Tôi đã dành cả thanh xuân, cả niềm tin để xây dựng tổ ấm này, để rồi nhận lại một cái kết không thể đau đớn hơn. Nhưng tôi không hối hận. Tôi biết, đây là lúc tôi phải mạnh mẽ, phải tự đứng dậy trên đôi chân của mình.

 

Tôi nhìn anh ta, đôi mắt tôi không hề chớp. “Được thôi, nếu anh muốn vậy.” Giọng tôi vang lên trong không gian tĩnh lặng, nghe thật rõ ràng. “Nhưng chúng ta sẽ không dừng lại một cách đơn giản như vậy đâu.” Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, và tôi biết, anh ta đã hiểu ý tôi.

 

Sự bình thản của tôi dường như khiến anh ta bất ngờ. Anh ta khẽ nhíu mày, ánh mắt có chút khó hiểu. Anh ta có lẽ đã quen với một Lan Chi yếu đuối, dễ tổn thương. Nhưng anh ta không biết, tôi đã thay đổi, đã trở nên mạnh mẽ hơn rất nhiều sau những gì đã trải qua. Tôi sẽ không để anh ta dễ dàng thoát khỏi trách nhiệm của mình.

 

Tôi quay lưng lại, bước về phía cửa, bỏ lại anh ta đứng đó với điếu thuốc đang cháy dở. Tôi không cần phải nói thêm bất cứ điều gì nữa. Mọi thứ đã quá rõ ràng. Cuộc hôn nhân này đã chết, và tôi sẽ là người chôn cất nó, theo cách của riêng tôi. Tôi sẽ không để anh ta đạp đổ mọi thứ mà tôi đã gây dựng một cách dễ dàng như vậy.

 

Tôi bước ra khỏi căn hộ, đóng sập cánh cửa lại. Âm thanh khô khốc vang vọng trong hành lang trống rỗng, như một lời kết cho một chương đã qua. Tôi hít một hơi thật sâu, cảm nhận làn gió đêm lành lạnh phả vào mặt. Nó giúp tôi tỉnh táo hơn, giúp tôi nhìn rõ hơn con đường phía trước. Tôi sẽ không gục ngã, không bao giờ.