Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Phan Hạo càng ngày càng trở nên tuyệt vọng. Những nỗ lực trì hoãn, những chiêu trò pháp lý của anh ta đều bị Minh Anh hóa giải một cách gọn gàng. Tòa án yêu cầu anh ta phải cung cấp đầy đủ tài liệu, nếu không sẽ xử lý theo quy định của pháp luật. Áp lực từ tòa án, từ luật sư của tôi, và có lẽ cả từ Thu Dung, đã khiến anh ta trở nên bấn loạn.

 

Một ngày nọ, Phan Hạo đột ngột xuất hiện trước cửa nhà tôi. Anh ta trông tiều tụy, đôi mắt thâm quầng, râu ria lởm chởm. Anh ta không còn vẻ bình thản, lạnh lùng như cái đêm tôi phát hiện ra sự thật nữa. Thay vào đó là sự hoảng loạn và một chút gì đó của sự van xin.

 

“Lan Chi, chúng ta nói chuyện đi. Em làm vậy có đáng không? Em đang hủy hoại tất cả đấy.” Giọng anh ta khàn đặc, đầy vẻ cầu khẩn. Anh ta cố gắng bước vào nhà, nhưng tôi đã kịp chặn lại, giữ khoảng cách.

 

Tôi nhìn anh ta bằng ánh mắt trống rỗng. “Hủy hoại tất cả ư? Ai là người đã hủy hoại tất cả trước? Là anh, Phan Hạo. Chính anh đã tự tay phá nát gia đình này.” Tôi không hề nao núng trước vẻ mặt đáng thương của anh ta.

 

Anh ta cố gắng níu kéo: “Anh biết anh sai rồi. Anh xin lỗi. Chúng ta có thể quay lại được không? Anh hứa sẽ sửa đổi, sẽ không bao giờ làm em buồn nữa.” Giọng anh ta nghẹn ngào, như thể đang thật lòng hối lỗi.

 

Tôi bật cười khẽ, một tiếng cười lạnh lẽo. “Quay lại ư? Anh nghĩ tôi còn tin anh sao? Gương vỡ thì không lành đâu, Phan Hạo. Anh đã tự tay đập vỡ nó rồi.” Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt anh ta, nơi tôi từng thấy cả thế giới của mình, giờ chỉ còn là một vực sâu trống rỗng.

 

“Anh biết anh sai, anh thực sự biết sai rồi. Thu Dung… cô ấy chỉ là một phút yếu lòng của anh thôi. Anh không yêu cô ấy. Anh chỉ yêu mình em.” Anh ta nói, cố gắng nắm lấy tay tôi, nhưng tôi đã kịp rụt lại.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Anh không yêu cô ấy ư?” Tôi khẽ hỏi, giọng điệu đầy mỉa mai. “Vậy mà anh đã nói với tôi rằng nếu không có cô ấy, anh sẽ không chịu nổi. Anh đã nói rằng anh đã hết tình với tôi. Anh Hạo, anh là một diễn viên giỏi đấy, nhưng tiếc là tôi không còn là khán giả trung thành của anh nữa rồi.”

 

Phan Hạo nhìn tôi, đôi mắt anh ta đầy sự tuyệt vọng. Anh ta có lẽ đã nhận ra rằng tôi không còn là Lan Chi của ngày xưa, người từng dễ dàng tha thứ và chấp nhận mọi thứ. Tôi đã cứng rắn hơn, lạnh lùng hơn.

 

“Em muốn gì thì anh cũng chấp nhận. Chỉ cần em rút đơn ly hôn, chúng ta sẽ bắt đầu lại từ đầu.” Anh ta nói, giọng nói yếu ớt. Anh ta đã bắt đầu nhận ra rằng mình đang ở thế yếu.

 

Tôi lắc đầu: “Không có chuyện bắt đầu lại. Mọi thứ đã kết thúc rồi. Anh biết tôi muốn gì mà, phải không? Tất cả những gì thuộc về tôi, tôi sẽ giành lại. Và anh sẽ phải trả giá cho những gì anh đã làm.” Tôi nói một cách dứt khoát, không cho anh ta bất kỳ hy vọng nào.

 

Phan Hạo đứng đó, nhìn tôi bằng ánh mắt không thể tin được. Anh ta có lẽ đã nghĩ rằng tôi sẽ mềm lòng, sẽ tha thứ. Nhưng tôi đã không còn là người phụ nữ đó nữa. Tôi đã học được bài học đắt giá, và tôi sẽ không bao giờ lặp lại sai lầm của mình.

 

Anh ta cuối cùng cũng bỏ cuộc, quay người bước đi, dáng vẻ tiều tụy và thất bại. Tôi nhìn theo bóng lưng anh ta khuất dần trong màn đêm. Lòng tôi không hề có chút vui sướng hay hả hê. Chỉ có một sự trống rỗng, một cảm giác nhẹ nhõm khi một gánh nặng cuối cùng cũng được trút bỏ.

 

Sau đó, tôi nghe nói Thu Dung cũng đã rời bỏ Phan Hạo. Cô ta không thể chịu đựng được cảnh Phan Hạo ngày càng suy sụp, không thể cung cấp cho cô ta một cuộc sống sung túc như cô ta mong muốn. Cô ta đã tìm một người đàn ông khác, giàu có hơn, ổn định hơn. Phan Hạo đã mất tất cả, cả tình yêu lẫn tiền bạc.

 

Tôi không hề thấy tiếc cho anh ta. Anh ta đã tự mình gây ra tất cả. Anh ta đã tự tay phá hủy hạnh phúc của mình. Và giờ đây, anh ta đang phải gặt hái những gì mình đã gieo. Tôi biết, đây chỉ là khởi đầu của một hành trình mới, một hành trình mà tôi sẽ tự mình bước đi, mạnh mẽ và độc lập. Tôi sẽ không để quá khứ níu giữ mình, sẽ không để bất cứ ai làm tôi tổn thương thêm một lần nào nữa. Tôi sẽ sống một cuộc đời trọn vẹn, không hối tiếc, và tôi sẽ chứng minh cho Phan Hạo thấy, rằng tôi đã có một lựa chọn đúng đắn. Tôi sẽ không bao giờ quay đầu lại. Tôi sẽ bước tiếp, với tất cả sự tự tin và lòng kiên định. Tôi sẽ xây dựng một cuộc sống mới, một cuộc sống mà tôi thực sự mong muốn.