Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Đúng như dự đoán của tôi và Minh Anh, Phan Hạo đã phản ứng một cách đầy bất ngờ và giận dữ. Anh ta gọi điện cho tôi ngay lập tức, giọng nói đầy vẻ hoang mang và pha lẫn tức giận. “Lan Chi, em đang làm cái quái gì vậy? Sao em lại gửi đơn ly hôn mà không nói với anh một lời nào?”
Tôi bình tĩnh đáp: “Anh đã nói hết tình rồi còn gì? Vậy thì ly hôn là lẽ đương nhiên. Anh muốn dừng lại mà, phải không?” Giọng tôi không một chút cảm xúc, như một tảng băng trôi. Tôi muốn anh ta cảm nhận được sự lạnh lẽo mà tôi đã từng cảm nhận.
Anh ta gào lên qua điện thoại: “Nhưng tài sản thì sao? Em đang muốn cướp sạch của anh à? Em nghĩ em có thể làm được điều đó sao?” Giọng anh ta run lên vì giận dữ, và tôi có thể hình dung ra khuôn mặt đỏ bừng của anh ta ở đầu dây bên kia.
Tôi khẽ cười: “Cướp sạch ư? Anh nói buồn cười quá. Đây là tài sản chung của chúng ta, những thứ mà tôi đã đổ mồ hôi, nước mắt để gây dựng. Anh nghĩ tôi sẽ dễ dàng từ bỏ nó sao?” Tôi không để anh ta có cơ hội phản bác, tiếp lời: “Minh Anh sẽ liên hệ với luật sư của anh. Chúng ta sẽ giải quyết mọi thứ theo pháp luật.”
Tôi cúp máy, không cho anh ta thêm cơ hội nói bất cứ điều gì. Tôi biết, anh ta đang tức điên lên. Anh ta đã quen với việc tôi luôn nhường nhịn, luôn nghe lời anh ta. Giờ đây, anh ta đang phải đối mặt với một Lan Chi hoàn toàn khác, một Lan Chi mà anh ta chưa từng biết đến.
Minh Anh đã nhanh chóng gửi công văn yêu cầu phong tỏa một phần tài sản chung để đảm bảo quyền lợi của tôi trong quá trình giải quyết ly hôn. Cô ấy cũng yêu cầu Phan Hạo cung cấp đầy đủ sao kê tài khoản, giấy tờ kinh doanh, và các khoản đầu tư khác. Phan Hạo không thể chối cãi được, vì tất cả đều là tài sản chung, và tôi có đầy đủ bằng chứng về nguồn gốc của chúng.
Luật sư của Phan Hạo, một người đàn ông lớn tuổi, có vẻ khá mệt mỏi. Ông ta cố gắng thương lượng, đề nghị một khoản bồi thường nhỏ để tôi rút đơn và chia tài sản theo ý Phan Hạo. Nhưng tôi kiên quyết từ chối. Tôi không cần tiền bồi thường, tôi cần sự công bằng, và tôi cần anh ta phải trả giá cho sự phản bội của mình.
“Không có chuyện thỏa hiệp ở đây, thưa luật sư,” tôi nói với giọng kiên quyết. “Chúng tôi sẽ giải quyết mọi thứ theo đúng pháp luật. Và tôi sẽ không nhân nhượng bất cứ điều gì.” Minh Anh ngồi cạnh tôi, khẽ gật đầu ủng hộ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Phan Hạo bắt đầu lộ rõ sự lo lắng. Anh ta không ngờ tôi lại có thể làm được điều này. Anh ta đã quen với việc tôi là người phụ nữ chỉ biết vun vén gia đình, không quan tâm đến chuyện tiền bạc. Nhưng anh ta đã lầm. Tôi là người quản lý tài chính trong gia đình, và tôi hiểu rõ từng khoản tiền đã đi đâu, về đâu.
Thu Dung, người tình của Phan Hạo, cũng bắt đầu cảm thấy áp lực. Cô ta có lẽ đã nghĩ rằng mình sẽ có một cuộc sống sung túc, thoải mái khi đến với Phan Hạo. Nhưng giờ đây, mọi thứ không diễn ra như cô ta mong muốn. Cô ta bắt đầu đặt câu hỏi, bắt đầu đòi hỏi Phan Hạo phải giải quyết mọi chuyện nhanh chóng.
Tôi nhận được một tin nhắn từ Thu Dung. “Chị Lan Chi, chị làm vậy có đáng không? Anh Hạo đã mệt mỏi lắm rồi, chị buông tha cho anh ấy đi.” Tôi đọc tin nhắn, khẽ cười. Cô ta đang cố gắng dùng lời lẽ để lung lay tôi sao? Nực cười thật.
Tôi trả lời: “Cô Thu Dung, cô nên lo cho bản thân mình đi. Cuộc đời này không có bữa trưa nào miễn phí đâu. Những gì cô gieo, cô sẽ gặt.” Tôi nhấn mạnh từng chữ, muốn cô ta hiểu rằng tôi không phải là người dễ dàng bị đe dọa.
Cuộc chiến pháp lý kéo dài hơn tôi tưởng. Phan Hạo cố gắng trì hoãn, cố gắng tìm mọi cách để làm khó tôi. Anh ta viện đủ lý do, từ việc không có thời gian đến việc không tìm được giấy tờ. Nhưng tôi và Minh Anh đã chuẩn bị sẵn sàng cho mọi kịch bản.
Minh Anh đã thu thập đủ bằng chứng về việc Phan Hạo ngoại tình, những tin nhắn, hình ảnh, và cả lời khai của một số người quen. Dù không phải là yếu tố quyết định trong việc phân chia tài sản, nhưng nó sẽ ảnh hưởng lớn đến uy tín và danh dự của Phan Hạo.
Tôi không cảm thấy mệt mỏi, tôi cảm thấy một sự mạnh mẽ dâng lên trong lòng. Tôi biết, đây là cuộc chiến của riêng tôi, và tôi sẽ chiến thắng. Tôi sẽ không để bất cứ ai đạp đổ những gì tôi đã xây dựng. Tôi sẽ cho Phan Hạo và Thu Dung thấy rằng, tôi không phải là người phụ nữ yếu đuối, dễ bị lợi dụng.
Tôi nhìn vào gương, thấy một người phụ nữ hoàn toàn khác. Đôi mắt tôi không còn sự u buồn, thay vào đó là sự kiên định. Tôi đã không còn là Lan Chi của ngày xưa, người từng yêu Phan Hạo bằng cả trái tim. Tôi là Lan Chi của hiện tại, người phụ nữ mạnh mẽ, độc lập, và tôi sẽ tự tạo ra hạnh phúc cho mình. Tôi biết, con đường phía trước còn nhiều chông gai, nhưng tôi đã sẵn sàng đối mặt với tất cả. Tôi sẽ không gục ngã, không bao giờ.