Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 3:

 

Dù nhà họ Lâm lúc nào cũng tự nhận là gia đình có học, nhưng thực chất kinh tế chẳng có gì nổi bật. Bản thân Lâm Vĩ thì mắt cao hơn đầu, lương tháng còn không đủ tôi mua cái túi xách.

 

“Hắn… hắn chắc chắn là đang giả vờ thôi!” – Lâm Vĩ tức tối gào lên:

 

“Hạ Hạ, đừng bị loại lừa đảo như hắn dụ dỗ! Hắn chỉ nhắm vào tiền giải tỏa của nhà em thôi!”

 

Tiếng ồn ào thu hút sự chú ý của người xung quanh, ai nấy đều quay sang nhìn với ánh mắt tò mò.

 

Cố Hoài chỉ khẽ cười. Anh cười rất đẹp, mang theo nét điềm tĩnh đầy tự tin.

 

“Nhắm vào tiền cô ấy?” – Cố Hoài nhìn Lâm Vĩ như thể đang nhìn một gã hề:

 

“Xin lỗi nhé, anh gì đó ơi. Nhà họ Cố chúng tôi tuy không phải hào môn đỉnh cấp, nhưng mấy chục triệu tiền giải tỏa thì vẫn chưa tới mức phải để mắt tới.”

 

“Nhà họ Cố…?” – Lâm Vĩ lặp lại, mặt tái mét.

 

Rõ ràng anh ta đã nghĩ ra điều gì đó.

 

Trong thành phố này, họ Cố mà là hào môn, chỉ có một là Tập đoàn Cố thị.

 

Mà người đàn ông trước mặt tôi đây, chính là người thừa kế duy nhất của Cố thị tên anh là Cố Hoài.

 

Vị "thái tử gia" thần bí, ít lộ diện, truyền thuyết của giới tài chính.

 

“Giờ thì…” – Giọng Cố Hoài lạnh hẳn đi:

 

“Anh có thể tránh xa bạn gái tôi ra được chưa?”

 

Lâm Vĩ như bị rút sạch sức lực, lảo đảo lùi lại mấy bước, mặt mũi trắng bệch như xác chết.

 

Đuổi được Lâm Vĩ đi, Cố Hoài lập tức lo lắng hỏi tôi:

 

“Hắn có làm gì em không? Có dọa em sợ không?”

 

Tôi lắc đầu, bật cười:

 

“Em đâu yếu ớt đến vậy. Nhưng mà, vẫn phải cảm ơn ‘bạn trai’ của em nha.”

 

Thật ra tôi và Cố Hoài là bạn học cũ, cũng là bạn thân nhiều năm.

 

Lúc tôi nghĩ đến chuyện tìm một người đàn ông ưu tú thay thế, người đầu tiên hiện ra trong đầu tôi chính là anh.

 

Thứ nhất, tôi hiểu rõ con người anh đạo đức tốt, năng lực mạnh. Thứ hai, anh luôn sẵn sàng giúp tôi bất cứ khi nào tôi cần.

 

Tôi chỉ nhắn một câu nói đang cần “bạn trai đến cứu viện”, anh lập tức rút khỏi một cuộc họp quan trọng, phi ngay tới.

 

“Có gì to tát đâu.” – Cố Hoài mỉm cười, ánh mắt dịu dàng như muốn tan chảy:

 

“Nhưng mà, anh có một câu hỏi.”

 

“Câu gì?”

 

“Cái danh phận ‘bạn trai’ này… có hạn sử dụng không?” – Anh nghiêng người ghé sát, giọng trầm ấm đầy mê hoặc:

 

“Nếu có, anh hy vọng là… trọn đời.”

 

Tim tôi bỗng lỡ mất một nhịp.

 

Kết thúc tiệc rượu, Cố Hoài đưa tôi về nhà.

 

Chiếc Aston Martin trắng của tôi đậu ngay dưới chung cư, nổi bật vô cùng.

 

“Xe đẹp đấy.” – Cố Hoài nói.

 

“Em mua… để chọc tức người ta thôi.” – Tôi thật thà.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

 

“Nếu lần sau muốn chọc tức ai, khỏi phải tiêu tiền.” – Anh lấy trong túi ra một chùm chìa khóa, đặt vào tay tôi:

 

“Xe trong gara của anh, em thích cái nào thì lái cái đó.”

 

Tôi nhìn chùm chìa có đến bảy tám chiếc khóa xe khác nhau, chỉ biết cười khổ:

 

“Cố tổng, anh đang hối lộ em đấy à?”

 

Cố Hoài nhìn tôi rất nghiêm túc:

 

“Không phải hối lộ. Là sính lễ.”

 

Anh dừng một nhịp, rồi bổ sung:

 

“Không kèm điều kiện đi kèm. Sổ đỏ nhà có thể mang tên em, lương cũng giao em giữ. Anh là người rất có cảm giác an toàn, chỉ cần có em là đủ.”

 

Trái tim tôi từng bị gia đình nhà họ Lâm làm tổn thương bỗng chốc như được chữa lành hoàn toàn.

 

Có lẽ, vứt bỏ được rác rưởi, mới có cơ hội gặp được báu vật.

 

Gió đêm dưới chân chung cư lướt qua mang theo chút lành lạnh, nhưng má tôi thì nóng ran.

 

Thấy tôi đứng thộn ra không biết phản ứng sao, Cố Hoài khẽ cười, lấy lại chùm chìa khóa trong tay tôi, chỉ để lại một chiếc chiếc Porsche.

 

“Thôi, không trêu em nữa.” – Ánh mắt anh dịu dàng:

 

“Chiếc này, em giữ giùm anh trước đi, coi như thành ý của bạn trai cho em. Còn lại, đợi lúc nào em nghĩ kỹ rồi, đến gara tự chọn.”

 

Chính sự tôn trọng vừa đủ và ân cần đúng mực ấy, đã khiến tim tôi tan chảy.

 

Đêm đó, tôi mất ngủ.

 

Cứ nhớ mãi từng lời anh nói, và ánh mắt sâu thẳm khi anh nhìn tôi, đầy dịu dàng và chân thành.

 

Hôm sau, tôi chủ động hẹn anh.

 

Khi hoàng hôn buông xuống bên bờ sông, tôi kiễng chân lên, hôn lên môi anh.

 

“Cố Hoài,” – tôi nói:

 

“Chúc mừng anh, chính thức bước vào giai đoạn thử việc làm bạn trai.”

 

Anh hơi sững người một chút, rồi mừng rỡ ôm chặt lấy tôi.

 

Sau khi ở bên Cố Hoài, tôi mới biết thế nào là được người yêu chiều đến tận xương tủy.

 

Chỉ cần tôi buột miệng nói “thèm ăn hoành thánh ở cửa hàng phía nam thành phố”, anh sẽ tự lái xe hơn cả tiếng đồng hồ đến mua cho tôi. Lúc đưa đến tay tôi, vẫn còn nóng hổi.

 

Mỗi lần tôi đến kỳ, bụng đau quằn quại, anh sẵn sàng hủy hết tiệc tùng xã giao, nấu trà gừng đường đỏ, rồi dùng bàn tay ấm áp của mình xoa bụng cho tôi.

 

Bố mẹ tôi cực kỳ hài lòng với Cố Hoài.

 

Đặc biệt sau khi xong xuôi mọi thủ tục tiền đền bù và căn hộ tái định cư, mẹ tôi càng sốt sắng giục chúng tôi nhanh chóng định ngày cưới.

 

“Tiểu Hoài à, Hạ Hạ nhà bác mà cưới được con, đúng là phúc ba đời.” – Mẹ tôi nắm tay Cố Hoài, cười đến không khép miệng:

 

“Sính lễ tụi bác không đòi hỏi gì, chỉ cần hai đứa hạnh phúc là được.”

 

Cố Hoài gật đầu rất nghiêm túc:

 

“Dì cứ yên tâm. Con sẽ không để Hạ Hạ phải chịu bất kỳ uất ức nào. Sính lễ và tam kim, con sẽ làm theo tiêu chuẩn cao nhất. Con muốn cho cô ấy một đám cưới lộng lẫy nhất thành phố.”

 

Đúng lúc hai bên gia đình đang vui vẻ bàn chuyện cưới xin, thì Lâm Vĩ và mẹ hắn bà Lưu Lan lại tìm đến tận nhà.

 

Hôm đó tôi và Cố Hoài đang xem phim thì chuông cửa reo.

 

Tôi mở camera, thấy Lưu Lan mắt sưng đỏ, rõ ràng đã khóc rất lâu.