Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 2:
Anh ta ngừng lại một lát, giọng nói trở nên như thể đang ban ơn:
“Yên tâm đi, sau khi em gả qua, anh sẽ không để em thiệt đâu. Mẹ anh nói mỗi tháng sẽ cho em ba ngàn tiền tiêu vặt, đủ để em mua quần áo và trà sữa rồi.”
“Với lại, anh muốn giữ tiền giùm em cũng là vì anh biết quản lý tài chính hơn. Đàn ông mà, phải cầm tiền mới là lẽ thường. Đó là quy củ nhà anh.”
Tôi suýt nữa bị mấy lời trơ trẽn đó làm tức phát khóc.
“Quy củ? Căn hộ tái định cư phải đứng tên anh, cũng là quy củ nhà anh à?”
“Tất nhiên rồi!” – Lâm Vĩ cao giọng – “Hạ Hạ, anh là đàn ông, là trụ cột trong nhà, không đứng tên anh thì đứng tên ai? Em là phụ nữ, biết gì chứ? Anh nói lại lần nữa, anh thiếu cảm giác an toàn, viết tên anh mới khiến anh yên tâm, đó cũng là cách em thể hiện tình yêu với anh!”
Tôi hít sâu một hơi, trong lòng hoàn toàn nguội lạnh.
“Lâm Vĩ, bạn thân em cưới chồng, chồng cô ấy vì muốn cô ấy yên tâm nên trước khi cưới đã chủ động thêm tên cô ấy vào sổ đỏ căn nhà.”
Điện thoại im lặng vài giây, rồi là giọng Lâm Vĩ giận dữ:
“Sao em có thể so với mấy người tầm thường đó? Nhà anh là gia đình có học! Nói chuyện tình cảm, sao em cứ phải kéo tiền vào? Hạ Hạ, anh thật sự rất thất vọng về em!”
“Chẳng lẽ em thấy nhà em sắp có tiền nên chướng mắt anh rồi? Muốn đá anh để tìm thằng giàu hơn?”
Tôi chẳng buồn đôi co nữa.
Anh ta nghiêng về phía nào, là người ra sao, đến người mù cũng nhìn ra được.
“Lâm Vĩ, anh nói đúng.” – Tôi bình tĩnh đáp – “Trước đây là do tôi mù mắt.”
“Em… em có ý gì?”
“Tức là, cái nhà họ Lâm cao quý mà các người luôn tự hào, tôi trèo không nổi. Tiền, xe, nhà mà các người muốn, một xu cũng đừng hòng lấy được.”
“Tạm biệt. Không đúng, phải nói là vĩnh biệt.”
Nói rồi, tôi dập máy, chặn toàn bộ số của nhà anh ta.
Tôi sau đó quay lại nhóm “Gia đình họ Lâm thân thiết yêu thương” nơi họ vẫn còn đang hào hứng bàn tính chia tiền giải tỏa nhà tôi thế nào.
Tôi gửi một tin nhắn cuối cùng:
“Cảm ơn các người đã diễn một vở khỉ thật đặc sắc. Hai triệu sính lễ, xe sang một triệu hả? OK, bà đây tự mua cho mình.”
Rồi tôi tag thẳng tên Lâm Vĩ:
“Cút đi càng xa càng tốt.”
Ngay sau đó, trước khi họ kịp tràn vào chửi rủa hay spam dấu hỏi, tôi nhấn “rời khỏi và chặn nhóm”.
Thế giới, bỗng nhẹ bẫng như chưa từng ồn ào.
Chia tay với Lâm Vĩ xong, việc đầu tiên tôi làm chính là đến thẳng showroom 4S, đặt mua cho mình một chiếc Aston Martin màu trắng.
Nhìn gương mặt tươi cười nhiệt tình của nhân viên bán hàng, cơn giận trong lòng tôi cuối cùng cũng nguôi được chút ít.
Mẹ tôi sau khi biết toàn bộ sự việc, tức đến mức suýt nữa lao đến nhà họ Lâm gây chuyện, may mà bị bố tôi cản lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
“Giận với mấy loại người đó làm gì cho mệt.” – Bố tôi vỗ vỗ lưng mẹ – “Con gái mình xứng đáng có được điều tốt hơn.”
Lòng tôi ấm lên, tự nhủ phải gác hết mọi chuyện lại phía sau.
Cuộc sống nhanh chóng trở lại bình thường, tôi bận bịu với công việc, với những thủ tục liên quan đến việc giải tỏa.
Một tháng sau, tại một buổi tiệc rượu trong ngành, tôi lại gặp Lâm Vĩ.
Thấy tôi, mắt anh ta sáng rực, tay cầm ly rượu, vẻ mặt lấy lòng bước đến:
“Hạ Hạ, anh biết ngay là em vẫn còn yêu anh, cố tình đến tìm anh đúng không?”
Tôi nhìn anh ta như nhìn kẻ tâm thần:
“Anh là… ai vậy?”
Sắc mặt Lâm Vĩ cứng lại trong giây lát, rồi lại cố gắng nặn ra một nụ cười:
“Hạ Hạ, đừng đùa nữa. Anh biết em vẫn còn giận anh. Là anh sai, anh không nên nói những lời đó trong nhóm, anh xin lỗi.”
Anh ta giơ tay định kéo tôi, nhưng tôi né người tránh đi. Anh ta tưởng vẻ mặt si tình đó có thể làm tôi cảm động.
Tiếc thật, tôi chỉ cảm thấy buồn nôn.
“Xin lỗi?” – Tôi cầm ly champagne, khẽ lắc nhẹ – “Vậy anh nói xem, anh sai ở đâu?”
Lâm Vĩ thấy có cơ hội, lập tức nói:
“Anh sai vì quá hấp tấp, không nên nói trắng ra như thế, lẽ ra nên âm thầm bàn bạc với em trước. Cũng không nên để bố mẹ anh nhúng tay vào, khiến em bị dọa sợ.”
Tôi bật cười.
“Nói cách khác, anh chỉ hối hận vì bọn anh diễn quá lộ liễu, ăn vội nuốt gấp, chưa kịp đợi con mồi tự chui đầu vào lưới đã vội giật dây. Chứ không hề thấy tư duy của các người có vấn đề, đúng chứ?”
Nét mặt Lâm Vĩ đông cứng lại.
“Hạ Hạ, xin lỗi, anh đến trễ rồi.”
Một người đàn ông có gương mặt điển trai, thần thái tự tin bất ngờ choàng tay ôm lấy eo tôi một cách tự nhiên.
Anh mặc bộ vest xanh đậm được cắt may vừa vặn, khí chất nổi bật khiến Lâm Vĩ trông chẳng khác gì… một con ch.ó hoang bên vệ đường.
“Giới thiệu với anh một chút,” – Tôi mỉm cười, tựa nhẹ vào cánh tay anh ấy:
“Đây là bạn trai tôi, Cố Hoài.”
Mắt Lâm Vĩ trợn tròn sắp rớt ra ngoài. Anh ta chỉ vào Cố Hoài, rồi lại chỉ vào tôi:
“Cô… hai người… Hạ Hạ, cô thật sự phản bội tôi à? Cô chia tay tôi chỉ vì tiền đúng không?!”
Lông mày Cố Hoài hơi chau lại, cánh tay ôm eo tôi siết chặt hơn một chút.
Anh cúi đầu nhìn tôi, trong mắt lộ rõ sự lo lắng.
Tôi nhẹ nhàng vỗ lên tay anh như trấn an, rồi quay sang Lâm Vĩ, môi cong lên cao hơn nữa:
“Anh Lâm, thứ nhất, chúng ta đã chia tay rồi, tôi quen ai là quyền của tôi. Thứ hai, đúng vậy, bạn trai tôi rất giàu!”
Cố Hoài đúng lúc đưa cổ tay lên, để lộ chiếc đồng hồ Patek Philippe đắt tiền, đ.â.m thẳng vào mắt Lâm Vĩ.