Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Sau

Đêm khuya. Tôi vừa bước ra khỏi phòng tắm thì nhận được tin nhắn của Cố Trạch Việt.

Là một địa chỉ — một câu lạc bộ tư nhân cao cấp.

Tôi siết chặt điện thoại trong tay. Có lẽ vì tôi chưa trả lời, nên anh nhắn thêm một câu:

“Đừng để anh phải đợi quá lâu, Giang Minh.”

Tôi thở dài, đáp lại ngắn gọn:

“Em sẽ đến ngay.”

Tôi thay đồ thật nhanh. Nhưng vừa bước ra khỏi phòng thì cha dượng đã đứng chặn ngay trước cửa.

Ánh mắt ông ta đục ngầu, tràn ngập dục vọng khiến người ta phát tởm.

“Tắm xong rồi ăn mặc đẹp thế này? Định đi đâu giữa đêm?”

Vừa rít thuốc, ông ta vừa tiến lại gần.

Tôi lùi lại giữ khoảng cách:

“Cố Trạch Việt tìm tôi.”

Vừa nghe thấy cái tên ấy, ông ta chột dạ, khựng lại.

Tôi tranh thủ lách qua, mở cửa.

“Đồ không biết xấu hổ! Mày tưởng bám lấy Cố Trạch Việt là tao không dám động đến à? Dám lấy nó ra uy h.i.ế.p tao hả con kia?”

Tiếng chửi rít lên sau lưng.

Tôi quay lại, lạnh giọng:

“Ông dám không?”

Nói rồi, tôi mạnh tay đóng sầm cánh cửa.

Tiếng động vang vọng cùng tiếng chửi bới sau lưng khiến lòng tôi lặng như nước.

Câu lạc bộ được trang hoàng lộng lẫy, người ra kẻ vào đều mang vẻ hào hoa và quyền thế.

Tôi mặc áo hoodie, lạc lõng như một vết mực giữa nền lụa trắng.

Người phục vụ dẫn tôi lên phòng riêng ở tầng cao nhất. Vừa đến gần, tôi đã nghe thấy giọng nói vọng ra:

“Anh à, nghe nói Giang Minh đối xử với anh tốt lắm hả?”

“Cho em giả làm anh chơi với cô ấy một chút đi.”

Một tràng cười ồn ào bùng lên sau đó.

“Cố Nhị cậu trắng trợn giành bạn gái của anh trai đấy hả?”

“Giang Minh ấy ngoan lắm, nấu canh, dỗ uống thuốc, dịu dàng không chịu nổi.”

“Vậy Cố đại thiếu gia có chịu nổi không?”

“Cậu đùa à? A Việt với Hạc Húc xưa giờ chẳng luôn chơi chung sao?”

Khi tiếng cười tạm lắng, giọng trầm của Cố Trạch Việt cất lên:

“Được thôi, coi như quà chào mừng cậu về nước.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Giọng anh ta nhàn nhạt, đầy ý cười thờ ơ.

Tiếng hò reo lại dậy lên.

Người phục vụ đứng lặng, ánh mắt lúng túng.

Còn tôi — nhân vật chính của buổi diễn — thì chỉ mỉm cười, đẩy cửa bước vào.

Tôi tiếp cận Cố Trạch Việt không vì tình cảm.

Chỉ đơn giản muốn có một lá chắn, để không bị bắt nạt ở trường, không bị cha dượng đè nén ở nhà.

Khi sự an toàn của bản thân chỉ treo trên sợi chỉ mong manh, người ta sẽ làm mọi cách để sống sót.

Dù sợi dây cứu sinh kia là ai — cũng không quan trọng.

Vì đến cuối cùng, nó cũng sẽ bị vứt bỏ.

Vừa bước vào, những tiếng huýt sáo trêu chọc vang lên.

Phong lưu tột đỉnh, ngạo nghễ không cần che giấu.

Tôi giữ nụ cười dịu dàng, bước chậm đến giữa sofa.

Cố Trạch Việt và Cố Hạc Húc ngồi cạnh nhau, ánh mắt như hai con thú săn mồi quan sát con mồi tự tìm đến.

Hai người giống nhau đến kinh ngạc: làn da trắng lạnh lẽo, gương mặt tuấn mỹ đến nghẹt thở.

Nhưng khí chất thì đối lập hoàn toàn — một người trầm lặng u tối, một kẻ ngông cuồng bất kham.

“A Minh, em đến rồi à.”

Một bàn tay vươn tới kéo tôi ngồi xuống cạnh hắn.

Tôi nhìn gương mặt ấy, nhếch môi trong lòng.

Dù là ai cũng được — chỉ cần người đó giúp tôi thi xong, rời khỏi ngôi nhà tăm tối ấy là đủ.

Tôi tự nhiên nắm lấy tay Cố Hạc Húc, giả như đang nhầm anh ta thành Trạch Việt.

Cố Hạc Húc có vẻ thích thú, đan mười ngón tay vào tay tôi rồi giới thiệu:

“Em trai anh, Cố Hạc Húc.”

Tôi thấy Cố Trạch Việt hơi nhíu mày, nhưng rồi nhanh chóng giấu đi, chỉ gật đầu nhàn nhạt như lần đầu gặp mặt.

Tôi cũng lễ phép đáp lại, rồi quay sang nhìn Cố Hạc Húc đầy tình cảm:

“Trạch Việt, trên đường đến em có mua thuốc giải rượu. Anh uống một viên nhé?”

Câu nói quen thuộc — từng lặp lại biết bao lần mỗi khi tôi đưa anh ta về nhà.

Thuốc giải, rồi một bát canh nóng cho cái dạ dày đau vì rượu.

Cố Hạc Húc nhướng mày cười:

“Được thôi, vậy em cho anh uống đi.”

Khóe mắt tôi liếc sang bên cạnh.

Cố Trạch Việt đang kẹp điếu thuốc, ánh mắt xa xăm. Không biết anh ta đang nghĩ gì.

Tôi dịu dàng đưa viên thuốc lên miệng Cố Hạc Húc — như thể, anh ta chính là người đó.