Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Gần đây tôi không biết mình bị làm sao nữa.
Tôi không ăn uống được gì, cứ nhìn thấy đồ ăn tanh mỡ là buồn nôn.
An Nguyệt nhìn chằm chằm tôi rất lâu rồi mới khẽ hỏi: "Chu Vũ, em sẽ không có thai chứ?"
"Không thể nào! Em là đàn ông, sao có thể mang thai được chứ?"
Tôi càng nói càng mất tự tin, lúc này mới nhớ ra đã quá thời hạn một tháng rồi.
Tôi vội vàng gọi điện cho nhân viên, muốn hỏi anh ta cho rõ.
Câu trả lời nhận được là: "Thí nghiệm hoán đổi giới tính của chúng tôi tuân thủ nghiêm ngặt sự khác biệt về sinh lý nam nữ, chỉ cần cơ thể khỏe mạnh thì về lý thuyết hoàn toàn có thể mang thai."
Thấy sắc mặt tôi không ổn, An Nguyệt vội vã đến an ủi: "Cũng có thể là hiểu lầm thôi, chiều nay anh sẽ cùng em đến bệnh viện kiểm tra xem sao nhé."
Khoảnh khắc nhìn thấy báo cáo thai kỳ, tôi như bị sét đánh ngang tai.
Tuy đã hoán đổi giới tính, nhưng từ tận xương tủy tôi vẫn không cho rằng mình là phụ nữ.
Tôi chỉ muốn tận hưởng "đặc quyền nữ giới", chứ không muốn sinh con!
"Chu Vũ, nếu em không muốn sinh thì chúng ta sẽ không sinh. Trong lòng anh, con cái không quan trọng bằng em đâu."
Thấy An Nguyệt kiên định đứng về phía mình, tôi cảm thấy hơi áy náy.
Mọi chuyện cô ấy đều nghĩ cho tôi, nhưng tôi bây giờ hình như chẳng làm được gì cho cô ấy.
"Thật ra, em cũng không phải là không muốn sinh..."
Nghe vậy, mắt An Nguyệt sáng bừng lên.
"Thật sao? Chu Vũ, em thật là tuyệt vời!"
Cô ấy ôm chặt tôi vào lòng: "Em yên tâm, em chỉ việc sinh, anh sẽ lo việc nuôi, bảo đảm nuôi cả hai mẹ con béo tốt trắng trẻo."
Có lời hứa của An Nguyệt, trong lòng tôi an tâm hơn nhiều.
Cuối cùng, chúng tôi quyết định giữ lại đứa bé này.
An Nguyệt cũng nói được làm được, ở nhà không cho tôi làm gì cả, còn học nấu những món ăn phù hợp cho phụ nữ mang thai theo khẩu vị của tôi.
Tôi nghĩ nếu đổi lại là mình thì thật sự chưa chắc đã làm được đến mức này.
Trước đây cứ nghĩ phụ nữ mang thai thôi mà, có gì mà phải làm quá lên.
Đến khi thực sự mang thai tôi mới nhận ra phụ nữ sinh con không phải chuyện dễ dàng.
May mắn là An Nguyệt rất yêu tôi, mọi chuyện đều đặt tôi lên hàng đầu.
Dù khó chịu, nhưng chỉ cần nghĩ đến việc sau này sẽ có một đứa con giống tôi hoặc An Nguyệt ra đời, tôi liền cảm thấy vô cùng mãn nguyện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Ngày cưới cận kề, An Nguyệt bảo tôi là hôn lễ tạm thời không tổ chức nữa.
"Em đã mời cả bạn bè đại học đến dự đám cưới của chúng ta rồi, sao anh lại nói không tổ chức nữa là không tổ chức?"
Tôi có chút tức giận, dù sao tôi cũng đã mong chờ hôn lễ này từ rất lâu rồi.
An Nguyệt kiên nhẫn giải thích với tôi rằng hiện tại cái thai trong tôi không ổn định, sợ tôi không chịu nổi khi phải đi hết toàn bộ nghi lễ của đám cưới.
Dù trong lòng tôi có chút không vui, nhưng không thể không thừa nhận An Nguyệt nói có lý.
Dù sao thì bây giờ con cái mới là quan trọng nhất.
Để bù đắp cho tôi, An Nguyệt đã chuyển khoản cho tôi một vạn tệ.
Vì tiền, tôi cũng chẳng so đo với cô ấy nữa.
Chỉ là tôi cứ nhắc đi nhắc lại, hôn lễ này là cô ấy nợ tôi, sau này nhất định phải bù đắp lại.
An Nguyệt cưng chiều mỉm cười: "Yên tâm đi, đợi em sinh con xong, anh nhất định sẽ tổ chức bù cho em một hôn lễ hoành tráng."
Giai đoạn cuối thai kỳ, bụng tôi ngày càng lớn, nằm xuống là cảm giác như bị ai bóp nghẹt cổ họng, không thở được, ngủ cũng chỉ có thể ngồi.
Cả người không chỉ béo lên một vòng mà tay chân cũng sưng phù ghê gớm, trên bụng đầy những vết rạn da.
Đêm khuya tôi luôn mất kiểm soát cảm xúc, trút giận lên An Nguyệt.
"An Nguyệt, em vì anh mà chịu bao nhiêu khổ cực, nếu anh dám đối xử tệ với em..."
An Nguyệt đau lòng ôm tôi vào lòng, cô ấy nhấn mạnh hết lần này đến lần khác rằng đợi con chào đời, cô ấy sẽ toàn quyền chịu trách nhiệm, tôi không cần phải lo lắng.
Nhận được lời hứa của cô ấy, tôi mới cảm thấy nhẹ nhõm hơn đôi chút.
Hai tháng sau, tôi đến kỳ sinh.
Khi nằm trên bàn mổ, tôi đã từng nghĩ mình sắp c.h.ế.t rồi.
Kim gây tê vừa to vừa dài xuyên qua eo tôi, tôi tỉnh táo cảm nhận bác sĩ từng lớp rạch da bụng mình, bàn tay to lớn liên tục khuấy động trong bụng!
Âm thanh đó khiến tôi sởn gai ốc, may mà ca sinh nở thuận lợi, khoảng nửa tiếng sau đứa bé đã được đưa ra ngoài.
Tôi vốn tưởng sinh con xong thì cuối cùng cũng có thể giải thoát.
Không ngờ rằng, sau khi mổ lấy thai mới là cơn ác mộng.
Sau khi thuốc mê hết tác dụng, ngay cả hít thở cũng kéo theo vết thương, đau đến mức tôi hoàn toàn không dám động đậy.
Kinh nguyệt mà trước đây tôi chưa từng trải qua, giờ lại xuất hiện rất nhiều m.á.u nâu sẫm sau khi sinh con.
Cảm giác xấu hổ mãnh liệt khiến tôi không thể đối mặt với An Nguyệt.