Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Anh ấy không nói một lời cởi sạch quần áo trên người tôi. Tôi cứ ngỡ rằng điều mình mong đợi sẽ xảy ra.

Nhưng không ngờ anh ấy lại cầm quần áo của tôi, không đổi sắc mặt quay người bỏ đi. Còn rất chu đáo đóng cửa lại cho tôi. Tôi ngồi trong bồn tắm, tức đến nghiến răng nghiến lợi.

Tốt lắm, lại thất bại rồi. Tôi chán nản tắm rửa.

Tắm xong, tôi đi ra thì thấy Bùi Tranh cởi trần, cúi người giặt quần áo cho tôi một cách nghiêm túc trên bồn rửa mặt. Tôi dựa vào cửa nhìn người đàn ông đảm đang này. Âm thầm thề rằng lần sau tôi nhất định phải cố gắng hơn nữa, ăn sạch sẽ anh ấy.

Hình như anh ấy đã nhận ra suy nghĩ của tôi. Anh ấy từ từ quay đầu lại, khóe môi nở nụ cười: “Hạ Tây Đường, nước dãi sắp chảy ra rồi kìa, đầu óc bớt nghĩ mấy chuyện không trong sáng đi.”

Bị bắt quả tang, tôi lườm anh ấy: “Bùi Tranh, sẽ có ngày anh phải cầu xin em.”

Anh ấy gật đầu: “Vậy thì sao, nếu em không kết hôn với anh, anh sẽ không cho em đụng vào anh đâu.”

Khóe miệng tôi giật giật, trong lòng thầm mắng anh ấy một tiếng “lão phong kiến”.

Tôi hậm hực trở về phòng.

Ngày hôm sau thức dậy, tôi có một cặp mắt thâm quầng. Không biết là do đêm qua quá kích thích, hay uống chút rượu nên quá hưng phấn. Tôi không tài nào ngủ được, mãi đến nửa đêm mới chợp mắt.

Kết quả, vừa tỉnh dậy lại thấy Bùi Tranh cởi trần, vừa nghêu ngao hát vừa đảo chảo trong bếp.

Nhìn thấy nhưng không ăn được.

Anh ấy thấy tôi đi ra, nhìn thấy vẻ mặt mệt mỏi của tôi, không nhịn được bật cười: “Bảo bối, oán khí lớn quá nhỉ!”

Tôi nặn ra một nụ cười gượng gạo, hừ một tiếng.

Đột nhiên, một giọt m.á.u đỏ tươi rơi xuống mu bàn tay anh ấy. Tôi mở to mắt kinh ngạc, vội vàng đưa tay che mũi. Trong khoảnh khắc, tôi chỉ muốn tìm một cái lỗ mà chui xuống.

Nhân lúc Bùi Tranh còn chưa kịp phản ứng, tôi quay người lại chạy về phòng. Tôi thở hổn hển dựa vào cánh cửa.

Thanh danh của tôi coi như tan tành rồi. A a a! Thật quá xấu hổ. Thèm khát đến mức chảy m.á.u mũi ư!

Nhưng trong đầu cứ hiện lên hình ảnh Bùi Tranh tắm trước mặt tôi. Đúng là gieo gió gặt bão.

Tôi vội vàng vào phòng tắm lau sạch vết m.á.u trên mặt. Không lâu sau, có tiếng gõ cửa. Tôi kéo cửa ra, từ từ thò đầu ra, nói một cách hung dữ: “Làm gì đấy?”

Khóe môi Bùi Tranh nở một nụ cười đầy vẻ trêu chọc: “Pha cho em chút trà hoa cúc, hạ hỏa nhé?”

“Không cần.”

Tôi “ầm” một tiếng đóng sầm cửa lại.

...

Bùi Tranh thấy tôi mãi không ra, đành tự mình mở cửa phòng. Thấy tôi đang hậm hực cuộn tròn trên giường, anh ấy cúi xuống hôn tôi.

Tôi lườm anh ấy: “Anh vừa cười nhạo em.”

Anh ấy bất lực lắc đầu: “Không có cười nhạo em, chỉ là không ngờ anh lại quyến rũ đến vậy.”

Tôi túm lấy vạt áo của anh ấy.

“Em chỉ là đêm qua không ngủ ngon nên mới chảy m.á.u mũi, không phải như anh nghĩ đâu.”

Ánh mắt anh ấy đầy ý cười, nhéo má tôi: “Ừ, chỉ là không ngủ ngon.”

“Thật sự không ngủ ngon!” Tôi lại nhấn mạnh.

Anh ấy cười khẽ: “Anh thật sự tin là em không ngủ ngon mà.”

“Dậy ăn cơm đi, rồi ngủ tiếp một lát.”

Tôi vùi trong lòng anh ấy gật đầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Buổi chiều, bạn thân của Bùi Tranh gọi điện thoại mời anh ấy đến dự khai trương quán bar. Đã lâu rồi tôi không ra ngoài chơi. Nghe tin này, mắt tôi lập tức sáng lên.

Nói thật, lớn như vậy rồi mà tôi chưa từng đến quán bar. Hồi đi học, bà Hạ kiểm soát cực kỳ chặt chẽ. Ngày nào cũng có tài xế đưa đón. Cuối tuần lại bị đưa đi học nhảy. Sau đó thì bị bà ấy gửi ra nước ngoài.

Nhưng nghe nói quán bar ở nước ngoài rất nguy hiểm, đủ loại thành phần phức tạp. Tôi lại nhát gan, dù tò mò đến mấy cũng không dám đi. Giờ khó khăn lắm mới có cơ hội, phải nắm bắt ngay.

Trước khi ra khỏi nhà, Bùi Tranh đã ra ba điều kiện với tôi.

“Lát nữa không được uống rượu say, dù có uống thì về nhà cũng phải ngoan ngoãn tắm rửa đi ngủ, không được làm nũng với anh.”

Tôi giơ ba ngón tay lên, gật đầu lia lịa: “Em đảm bảo, tuyệt đối không quậy phá sau khi say đâu.”

Lúc đó, anh ấy mới hài lòng gật đầu.

“Đi chuẩn bị đi!”

Tôi đặc biệt chọn một chiếc váy ngắn hai dây màu đen từ trong phòng thay đồ. Nghe nói đi bar thì mọi người đều mặc như vậy.

Bùi Tranh nhìn thấy, nhéo gáy tôi, không vui kéo tôi trở lại phòng.

“Thay bộ khác đi.”

Tôi bĩu môi: “Bộ này đẹp mà.”

“Cúi người xuống là thấy cả mông, mặc ở nhà thì được, đi ra ngoài thì không.”

Tôi vén váy lên cho anh ấy xem: “Em mặc quần bảo hộ rồi mà.” Tôi cố chấp giải thích.

Cuối cùng anh ấy đành chịu thua, bất lực thở dài. Vẫn để tôi mặc bộ đó.

Tôi đang thay giày cao gót ở hành lang. Anh ấy khoanh tay dựa vào cửa, thở dài một hơi: “Thay đôi giày khác được không, lát nữa lại trẹo chân.”

Tôi nhìn đôi giày đế đỏ mới tậu trên chân, mặt giày còn lấp lánh những hạt kim cương nhỏ. Tuy gót rất cao nhưng nó thật sự rất đẹp, tôi vẫn chưa có cơ hội nào để mang. Tôi do dự một chút, cuối cùng vẫn thấy đẹp là quan trọng nhất.

“Không thay, đôi này đẹp.”

Bùi Tranh bất lực ngồi xổm xuống, buộc dây giày cho tôi: “Lát nữa mà ngã, không đi làm được, bị trừ hết 3,5 triệu tiền lương thì đừng có mà tìm anh khóc.”

Tôi hừ một tiếng, anh ấy quá xem thường tôi rồi.

Quán bar của bạn Bùi Tranh rất lớn. Trên sân khấu, tiếng nhạc DJ bùng nổ. Những cô gái ở bàn bên cạnh đã gọi mấy anh chàng người mẫu lên nhảy. Ánh mắt tôi không khỏi bị họ thu hút.

Đúng lúc tôi lướt mắt sang bàn bên cạnh lần thứ ba thì bị bắt quả tang. Bùi Tranh ghé vào tai tôi, khẽ nói: “Bảo bối, có cần anh gọi vài người cho em không?”

Tôi run rẩy rụt mắt lại, cười khổ sở: “Không cần đâu ạ, khỏi tốn kém.”

Anh ấy nghiến răng nghiến lợi, dùng ngón cái và ngón trỏ véo má tôi.

“Nhìn nữa, em sẽ phải chịu khổ đấy.”

Mắt tôi sáng lên: “Khổ gì cơ?”

Anh ấy nghẹn lời, tức đến bật cười: “Cứ nhớ đấy, sau này anh sẽ đòi lại từng chút một.”

MC của quán bar vừa mới khuấy động không khí được một lúc, Bùi Tranh đã kéo tôi đi.

Tôi bĩu môi, vẫn còn chưa đã.

“Sau này còn đến nữa không?”

Bùi Tranh nhìn tôi: “Về nhà anh sẽ thêm WeChat của mẹ em.”

Tôi sợ hãi rụt cổ lại.

“Không đi thì không đi, sao lại như học sinh tiểu học mà đi mách lẻo vậy.”

Anh ấy hừ một tiếng, không thèm để ý đến tôi. Tôi kéo vạt áo của anh ấy.