Sau khi thua vụ cá cược, tôi đành phải giả trai, thay em trai dọn vào ký túc xá nam sinh.
Mỗi tối đều thấy nam thần học viện lượn lờ trước mặt tôi.
Nhìn chưa được mấy hôm tôi đã mọc lẹo mắt.
Vì thế tôi phải mua một chiếc rèm giường.
Nam thần thấy thế, nửa đùa nửa thật: "Sao thế, dáng người tôi không lọt vào mắt cậu à?"
"Tốt quá nên lọt vào, thế nên mới mọc lẹo đây này."
Anh ta ghé sát: "Thế à? Vậy thì đừng chỉ nhìn nữa."
1
Em trai tôi gan to bằng trời, vì muốn đi xa tìm theo đuổi Bạch Nguyệt Quang, nên bắt tôi giả trai thay nó dọn vào ký túc xá nam.
Kéo hành lý đi vào, tôi thấy hành lang treo đầy quần lót năm màu sặc sỡ.
Tôi nhắm mắt lại, kéo khẩu trang che kín đến mắt rồi lần mò tìm phòng 310.
Số phòng nổi trên biển gỗ, vừa nãy là 307, đi thêm chút nữa chắc tới nơi.
Tôi men theo tường bước tới, nhưng bỗng thấy bức tường dưới tay mình nhẵn nhụi, có đàn hồi.
Giật mình vội kéo khẩu trang xuống, chỉ thấy tay mình đang đặt ngay ngực một anh chàng đẹp trai.
Mặt tôi nóng bừng, chỉ mong chui xuống đất.
Ba giây sau, tôi ngất xỉu ngay trong lòng anh ta.
Giọng anh ta trầm lạnh: "Bạn học, cậu không sao chứ?"
Anh ta cúi đầu chạm vào trán tôi, thấy tôi không đáp thì bế thẳng vào trong phòng.
Khi anh ta chuẩn bị bấm điện thoại gọi cấp cứu, tôi ngồi bật dậy hít một hơi.
"Cảm ơn, chắc tôi vừa bị say nắng, giờ không sao rồi."
Anh ta thoáng ngạc nhiên, nhướn mày: "Không sao, tôi là Giang Dạng."
Giang Dạng?
Học viện Hóa Thành, nam thần Giang Dạng???
Tôi lập tức á khẩu.
Rõ ràng em tôi bảo trong ký túc xá chẳng còn ai.
Khai giảng xong, Tô Bắc vì bị cảm nên xin nghỉ mấy hôm.
Nó được bạn cùng phòng Đinh Thịnh thêm WeChat, kéo vào nhóm chat ký túc xá.
Biết trong phòng bốn người chỉ sắp xếp ba, gồm nó, Đinh Thịnh và nam thần Giang Dạng.
Cả Đinh Thịnh lẫn Giang Dạng đều bảo đã thuê nhà ngoài, sẽ không quay về ở.
Nên lúc này 310 chỉ còn mình tôi, sao Giang Dạng lại ở đây?
Thấy tôi im lặng, Giang Dạng dùng khăn lau mái tóc ướt, thỉnh thoảng liếc sang.
Gương mặt nghiêng với hàng mi dày, mặc mỗi chiếc quần short ngắn, thân trên trần trụi, cơ bụng từng múi rõ ràng.
Tôi vội chuyển đề tài: "Xin lỗi, vừa rồi tôi phản ứng chậm, tôi là Tô Bắc."
"Không sao, nhà thuê bị dột, tôi tạm dọn về ở mấy hôm, quên chưa nhắn trong nhóm."
Tôi gật đầu, đúng là hợp lý.
Để xua đi mớ suy nghĩ hỗn loạn, tôi cúi đầu dọn dẹp giường chiếu.
Giang Dạng mặc áo thun vào, dựa hờ lên khung giường, lười nhác nhìn tôi: "Tô Bắc, cậu khác với trong nhóm."
Tôi giật mình.
Ngoài gương mặt giống hệt, tôi và em trai chẳng có điểm chung.
Tôi hơn nó bốn tuổi, nhưng từ bé đi đâu cũng bị hỏi có phải sinh đôi không.
Ai cũng nói chúng tôi dùng chung một gương mặt.
Nó từ nhỏ kén ăn, còn tôi ăn tất, uống sữa thay nước.
Đến giờ tôi cao 1m72, còn Tô Bắc 1m78.
Giả làm Tô Bắc, tôi chỉ cần đội tóc giả và mang giày độn.
Nhưng tính cách thì hoàn toàn khác.
Tôi trầm tĩnh, thích ở nhà, chậm chạp trong tình cảm, đến giờ tốt nghiệp đại học vẫn độc thân.
Còn Tô Bắc hướng ngoại, hoạt bát, lắm bạn gái.
Tôi vội đáp: "Cậu cũng khác với trong nhóm."
Giang Dạng cười nhạt: "Ồ? Khác chỗ nào?"
"Cậu nói chuyện trong nhóm chưa bao giờ quá ba chữ, ngoài đời thì khá nhiều lời."
"Thế à?"
Tôi gật đầu, chắc chắn vì Tô Bắc kể như vậy.
Nói xong, anh thản nhiên cởi quần short, thong thả thay quần dài.
Mọi chuyện xảy ra quá nhanh, tôi kịp phản ứng thì anh đã mặc xong.
Trời ơi, mắt tôi không sạch nữa rồi.
Hu hu… sớm biết không sạch thì vừa nãy đã nhìn thêm mấy lần.
2
Tôi nhân lúc Giang Dạng ra ngoài, chán nản nằm xuống giường, gọi điện cho Tô Bắc.
Trong đầu toàn hình ảnh ban nãy của anh, tôi thở dài yếu ớt: "Tô Bắc… bao giờ em mới về?"
Đầu dây bên kia nó thở hổn hển, như đang bận việc: "Thưa chị yêu quý, tiến độ theo đuổi của em đã đạt 60% rồi, chị gắng thêm vài hôm, em lập tức quay về Hóa Thị."
"Không phải chị không giúp, nhưng Giang Dạng thuê nhà bị dột, đã dọn về ký túc xá rồi."
Tô Bắc "ối" một tiếng: "Thế càng hay, gần nước thì được trăng, chị à, nắm lấy cơ hội đi, em nghe ngóng rồi, Giang Dạng siêu đỉnh. Cậu ta còn đẹp trai hơn cái anh đàn guitar hồi chị đại học, cũng ngon hơn cả ông anh bán thịt nướng. Chị nhân tiện rửa mắt đi, đừng chỉ biết bắt nạt em, có bản lĩnh thì bắt nạt thử Giang Dạng đi."
Tôi cạn lời, đàn guitar gì, thịt nướng gì?
Vào câu lạc bộ âm nhạc đã bị Tô Bắc khẳng định tôi thích anh đàn guitar.
Thịt nướng thì càng vô căn cứ, chỉ vì lần tụ họp có người đưa tôi xiên bò nướng cay…
"Đừng nói linh tinh, Tô Bắc, mau quay lại, chị mà không chịu nổi sẽ bỏ chạy thật đấy."
"Đừng mà, chị, chị yêu quý, chị là mỹ nhân vô song, thông minh tuyệt thế, chạy là không có cửa."
Tôi: "…"
"Giang Dạng là nam, chị là nữ, một nam một nữ chung phòng, nhỡ có chuyện…"
Tô Bắc cười như ngỗng kêu: "Chị à, em còn tưởng chị lo bản thân kìm không nổi, nhảy bổ vào Giang Dạng. Giờ chị nói thế thì em càng yên tâm, Giang Dạng vốn không gần nữ sắc, chị an toàn lắm."
"Chị không phải kiểu người đó."
"Em biết, nhưng Giang Dạng quả thật quá đẹp trai, ở cạnh ngày đêm, chị khó tránh rung động."
Tôi nghiến răng: "Được, vậy chị dọn ra ngoài ngay."
"Đừng mà, chị ơi, em đùa thôi. Cùng lắm một tuần nữa."
"Biết rồi, biết rồi, chị cố thêm chút nữa."
Nói xong, nó cúp máy.
Còn tôi thì thảm hại, cả đêm mơ thấy cơ bụng.
Giật mình tỉnh lại lúc nửa đêm, ánh trăng chiếu xuống giường Giang Dạng.
Anh chỉ mặc mỗi chiếc quần lót, chăn đắp hờ ngang bụng, gương mặt nghiêng lúc ngủ càng thêm sắc nét.
Nghe tiếng "tí tách", tôi cúi đầu mới thấy máu mũi rơi xuống giường, vội vàng tìm giấy.
Tay vô ý chạm vào khung giường, làm anh tỉnh giấc.
Anh mở mắt, bước xuống, đứng ngay trước mặt tôi.
"Cậu không sao chứ?"
Tôi đang tuổi trẻ máu nóng, sao chịu nổi cảnh Giang Dạng đứng trước mặt?
Kích động quá, máu mũi càng chảy.
Tôi cứng miệng: "À? Không sao, cảm cúm nên chảy máu thôi."
Giang Dạng rút giấy, ngồi xuống cạnh giường, một tay ôm vai tôi, một tay ấn giấy lên mũi.
Mùi sữa tắm nhàn nhạt từ người anh ta khiến đầu tôi trống rỗng.
"Phải ép thế này."
Tôi bị kéo nửa nằm trên người anh, anh nghiêm túc giữ chặt mũi tôi.
Cầm máu xong, ga giường đã loang một vệt đỏ.
Giang Dạng hào phóng nhường chỗ, bảo tôi cùng nằm.
Tôi lắp bắp từ chối: "Không… không cần, tôi không quen ngủ chung, qua giường Đinh Thịnh trải tạm là được."
"Đừng phiền, sắp sáng rồi, ngủ đi."
Anh vừa nói vừa kéo tôi lại, vòng tay qua vai đặt tôi xuống giường, tôi cứng đờ xoay lưng về phía anh.
Anh thong thả mở miệng: "Đều là đàn ông, cậu sợ gì."
"Tôi không sợ."
Nói xong anh khẽ áp sát, hơi thở phả sau tai.
"Thế à? Không sợ thì tốt. Chỉ là, chăn có thể chia tôi một ít không?"
Tôi nhìn lại, thấy mình cuộn hết chăn, Giang Dạng hở trần.
Vội vàng kéo chăn đắp cho anh.
Một tấm chăn hai người, hương vị dễ chịu của anh lan ra trong không khí, khiến tôi mơ màng ngủ.
Tỉnh dậy, tôi vẫn nằm nghiêng, tay Giang Dạng đặt lên eo tôi.
Tôi vừa nhấc tay anh ra thì anh bất ngờ ghé sát.
Toàn thân tôi run rẩy.
Não tôi lập tức trống rỗng, ý nghĩ loạn xạ.
Đầu gối? Ngón tay?
Nhưng sáng sớm thế này… bình thường không?
Tôi lúng túng định ngồi dậy thì bàn tay trên eo siết chặt.
Giang Dạng như tỉnh mà lại như ngủ.
Tôi run rẩy: "Giang… Giang Dạng, cậu chú ý chút."
Môi tôi run run, nhưng người phía sau chẳng phản ứng.
Tôi lớn tiếng hơn: “Cậu chạm vào tôi rồi."
"Hửm?"
Anh mơ hồ ừ một tiếng, thân thể lại dịch sát hơn.
Khoảng cách càng thêm gần.
"Giang Dạng~"
"Giang Dạng?"
"Giang Dạng!!!"
Tôi gọi mấy lần anh vẫn không đáp.
Cắn răng, nhắm mắt hét lên: "Giang Dạng, cậu đang chạm vào tôi đấy!"
Anh lập tức bừng tỉnh, buông tay ra rồi ngồi dậy.
Hàng mi dài khẽ chớp, vẻ mặt thoáng bối rối.
Rõ ràng anh không ngờ tôi lại gào to như vậy.
Căn phòng im lìm như đông cứng.
Giang Dạng ho khan mấy tiếng, lùi vào trong, vội lấy gối che đùi.
"Xin lỗi, phản ứng buổi sáng bình thường thôi…"
Anh nói xong liếc tôi, vẻ ngượng ngập.
Tôi cười gượng: "Không sao, tôi hiểu, đều là đàn ông cả mà."
Giang Dạng không đáp, chỉ khẽ nhếch môi đầy ẩn ý.