Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
26
Đôi mắt cha dượng đỏ rực, như mắt sói.
Tôi sợ đến phát khiếp, bỏ đũa, chạy thẳng về phòng.
Chỉ mong mẹ về sớm thì mọi thứ sẽ ổn.
Tôi trốn trong chăn, run rẩy.
Nhưng nếu mẹ đi uống rượu, thì còn lâu mới về.
Một lát sau, cha dượng bật tivi thật to.
Rồi “rầm” một cái, ông ta đá tung cửa phòng tôi.
Ông ta bóp chặt cổ tôi.
Tôi không thể thốt lên một tiếng nào.
Quá khủng khiếp.
Mỗi lần nhớ lại chuyện đó, toàn thân tôi lạnh buốt.
Sở Tiết ôm tôi, giọng lo lắng:
“Sau đó thì sao, sau đó thế nào?”
“T… Thì… hôm đó mẹ tôi hiếm hoi lắm mới về sớm… bà đã cứu tôi.”
Đôi khi, tôi không thể hoàn toàn hận mẹ mình, vì dù sao, bà đã cứu tôi khỏi tay ông ta.
Lần gặp lại mẹ, tôi chọn một quán cà phê khá nổi.
Mẹ tôi còn chút giữ thể diện, sẽ không làm ầm ĩ ở nơi công cộng.
“Đây là ai?” – mẹ hỏi, mắt nhìn Sở Tiết.
“Bạn con.” – tôi đáp bình tĩnh.
Mẹ thoáng ngạc nhiên:
“Con còn biết kết bạn sao? Mẹ nhớ là con chẳng có bạn bè nào cả.”
Đúng vậy. Sau chuyện năm xưa, tính cách tôi trở nên khép kín.
Cho nên, khi Triệu Duệ Châu chủ động theo đuổi tôi, tôi mới ngỡ ngàng, thậm chí thấy được tình yêu.
Trong thâm tâm, tôi luôn cảm thấy mình dơ bẩn, dù lý trí biết đó không phải lỗi của tôi.
Nhưng mặc cảm ấy cứ bám riết, như một con sâu gặm nhấm, không sao thoát nổi.
27
“Bác gái, cháu là bạn của Hinh Hinh, cũng là sếp của cô ấy. Cháu rất giàu.”
Sở Tiết nheo đôi mắt quyến rũ, nở nụ cười đúng chất nữ cường trên thương trường.
Mẹ tôi bị khí chất của cô ấy làm cho choáng váng một chút.
Bà bất chợt nhận ra, Sở Tiết mạnh mẽ đến mức khiến tôi – ở cạnh cô ấy – bình tĩnh và thả lỏng, không còn dáng vẻ rụt rè sợ hãi như trước.
Trong mắt mẹ tôi thoáng hiện lên sự bất mãn và ghen tị:
“Triệu Duệ Châu nói con có người ngoài rồi. Chẳng lẽ… người ngoài đó lại là một người phụ nữ?”
Sở Tiết cười nhẹ:
“Bây giờ Hinh Hinh đã có tôi che chở, nhưng chúng tôi chỉ là quan hệ thuê mướn trong sáng mà thôi.”
Tuyệt quá, nghe cô ấy nói vậy, tôi cũng thấy yên tâm hơn.
Chứ không thì tôi cứ lo sợ xu hướng tình cảm của mình có vấn đề.
Tôi thản nhiên nói với mẹ:
“Từ giờ con cũng tự kiếm tiền rồi. Con sẽ chu cấp cho mẹ mỗi tháng.
Nhưng nếu mẹ tiêu xài không có chừng mực, thì con chỉ có thể nói: mẹ cứ kiện con ra tòa, con sẽ trả mức chu cấp tối thiểu theo luật.”
Mẹ tôi đứng bật dậy, chỉ vào mắt trái của mình:
“Con quên rồi sao? Con quên cái mắt này của mẹ vì ai mà suýt bị mù à?”
Năm đó, khi mẹ cứu tôi khỏi tay cha dượng, bà cũng phải trả giá – bị hắn đ.ấ.m một cú, làm thị lực suy giảm nặng.
Sau đó, mẹ ly hôn, buộc phải đi làm, không còn ai chu cấp, sống những năm tháng cơ cực cho đến khi tôi vào đại học.
Vì vậy, bà luôn lải nhải rằng: bà đã hy sinh tất cả cho tôi, nên cả quãng đời còn lại, tôi phải nuôi bà, phải thỏa mãn mọi ham muốn vật chất của bà, để bà sống sung sướng.
Ngày trước, tôi ra sức lấy lòng Triệu Duệ Châu, cũng chỉ để moi tiền từ anh ta, đem về cho mẹ tiêu.
Nhưng giờ đây, tôi có thể tự mình kiếm ra tiền.
Và tôi không muốn để bà mặc sức làm gì thì làm nữa.
28
Sở Tiết đứng dậy:
“Bác gái, bác đang ghen tị với Hinh Hinh sao?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Mẹ tôi sững người.
Cái gì cơ? Sao bà lại phải ghen tị với tôi chứ?
“Bác nên là ghen tị với cô ấy mới đúng. Ghen vì cô ấy biết nghiêm túc sống cuộc đời của mình.
Thật ra, phần lớn người ta chỉ sống hời hợt, không chịu cố gắng, chỉ muốn ngồi hưởng thành quả.
Còn Trân Hinh thì khác. Cô ấy rất nghiêm túc, đến mức gội đầu cho người ta cũng làm thật khác biệt.”
“Cô ấy pha mỗi ly cà phê đều ngon, nặn mỗi cái bánh sủi cảo đều đẹp.
Bác gái, bác đã bao giờ nghiêm túc sống cuộc đời mình chưa?”
Mặt mẹ tôi tím lại.
Sở Tiết nổi tiếng sắc bén trong đàm phán thương trường, luôn đánh trúng chỗ yếu.
Chỉ vài lời, cô đã phá vỡ phòng tuyến tâm lý của mẹ tôi.
Đúng vậy… mẹ tôi chưa bao giờ thực sự nghiêm túc sống.
“Ôn Trân Hinh! Con để người ngoài sỉ nhục mẹ ruột mình sao?” – mẹ tức tối gào lên.
Tôi hít một hơi, nghèn nghẹn mũi:
“Cô ấy đang bảo vệ con. Mẹ, ngày trước mẹ cũng từng bảo vệ con.
Sở Tiết bảo vệ con là tự nguyện.
Còn mẹ, sau khi bảo vệ con, lúc nào cũng tính toán sao cho không lỗ.
Nhưng mẹ ơi, đã là mẹ thì việc bảo vệ con cái chẳng phải lẽ đương nhiên hay sao?”
Mẹ tôi ngồi sụp xuống ghế.
Tôi biết, sau khi ly hôn với cha dượng, bà đã oán hận tôi.
Ông ta giỏi kiếm tiền, bà được sống sung túc.
Trong mắt bà, chính vì tôi mà bà mất đi cuộc sống được đàn ông chu cấp.
Nhưng… sao có thể trách tôi chứ?
Đã có lúc, tôi từng tự hỏi: phải chăng tất cả là lỗi của tôi?
Nhưng giờ, tôi hiểu rõ: tôi không sai.
Khi đó, tôi chỉ là một đứa bé quá yếu ớt mà thôi.
29
Mẹ thu dọn đồ đạc, trở về quê.
Thực ra, buổi gặp này, bà định khuyên tôi nhẫn nhịn.
Chỉ cần Triệu Duệ Châu dứt khoát với người đàn bà kia, thì tôi cứ tiếp tục sống vậy là được.
Hơn nữa, bà lại tin lời Triệu Duệ Châu, nghĩ rằng tôi ở ngoài có “người đàn ông khác”.
Bà định khuyên tôi rằng: tiền của trai lạ thì tiêu chẳng bền, chồng mình mới là “cái vé cơm dài hạn”.
Đó chính là tư tưởng “dựa dẫm” của mẹ.
Bà không hề nghĩ rằng tôi đã có thể tự đứng trên đôi chân của mình.
Khi nghe tôi nói, nhờ làm cơm, massage, gội đầu, nấu canh, phối đồ… mỗi tháng tôi kiếm được 70.000, mẹ há hốc miệng:
“Hóa ra… làm bảo mẫu lại kiếm được từng ấy tiền sao?!”
Tôi chẳng buồn đính chính. Tôi không phải bảo mẫu, mà là trợ lý riêng.
Nhưng thôi, giải thích cũng chẳng xong.
Sở Tiết mỉm cười:
“Đúng thế, làm bảo mẫu cho người giàu như chúng tôi thì rất nhiều tiền. Có phải còn lời hơn nhiều so với việc làm bảo mẫu miễn phí cho đàn ông không?”
Mẹ tôi chỉ biết gật đầu.
Bà không ngu, bà giỏi tính toán lắm.
Nếu tiếp tục làm “bảo mẫu không lương” cho Triệu Duệ Châu, lỡ ngày nào đó anh ta bị hồ ly tinh quyến rũ, vứt bỏ tôi, thì tôi chẳng còn gì.
Không việc làm, không con cái, không tiền thuê luật sư.
Nhưng giờ, tôi đã tự kiếm được tiền.
Từng đồng đều là của riêng tôi.
Ly hôn thì cùng lắm: anh ta đi đường anh ta, tôi đi đường tôi.
Tiền của anh ta tôi không cần, tiền của tôi anh ta cũng đừng mơ.
Sòng phẳng.
Như thế, tôi vẫn đảm bảo được cuộc sống của mình.
“Ôn Trân Hinh, con lớn rồi, mẹ không quản nổi con nữa.”
Mẹ bỏ đi.
Bà nói, có một ông già lương hưu rất cao đang theo đuổi, bà định đồng ý lời cầu hôn đó.