Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Bùi Tranh nắm tay tôi, đường hoàng đi xuống lầu.
Nhìn thấy ánh mắt kinh ngạc của Hạ phu nhân.
Tôi cười càng tươi hơn, mục đích của tôi đã đạt được.
Trên đường về, tôi và Hạ phu nhân ngồi ở ghế sau xe Bentley.
Nhưng cả hai đều không nói một lời nào.
Khi xe chạy qua cây cầu vượt vắng người.
Cơn giận của Hạ phu nhân cuối cùng cũng không kìm được nữa.
Bà ấy lạnh giọng bảo tài xế dừng xe.
"Vâng, tổng giám đốc Hạ."
Hạ phu nhân liếc mắt nhìn ra ngoài.
Tài xế thấy vậy vội vàng thức thời xuống xe.
"Bắt đầu từ bao giờ?"
Tôi biết bà ấy đang hỏi gì, thản nhiên mở miệng: "Năm mười tám tuổi, người mẹ ép con chia tay chính là Bùi Tranh."
"Hòa giải từ bao giờ?"
"Vừa nãy."
Trên gương mặt tinh xảo của Hạ phu nhân hiện lên vẻ không thể tin nổi: "Vớ vẩn!"
Tôi nhìn bà ấy, bất lực cười: "Đúng vậy! Con chính là vớ vẩn, mẹ lại chuẩn bị đóng gói con quăng sang nước ngoài à?"
Mặt Hạ phu nhân cứng đờ, hít một hơi thật sâu.
"Tây Đường, con lớn rồi."
"Vâng! Con lớn rồi, sẽ không nghe lời mẹ nữa."
"Chia tay đi, vì giận mẹ mà quay lại với nó thì không đáng."
"Con không."
Trong xe im lặng một lúc, người bên cạnh lại thốt ra câu nói mà tai tôi đã nghe đến nhàm chán.
Linlin
"Mẹ là vì muốn tốt cho con."
Tôi tự giễu cười: "Vì con ư? Không nói không rằng tự ý thay đổi nguyện vọng của con, đẩy con sang nước ngoài, đó là vì con sao?"
"Lúc nhỏ không hỏi con có thích không đã bắt con đi học nhảy, lớn lên lại bắt đoàn múa đuổi việc con, ép con về nước, đó cũng là vì con sao?"
"Không hỏi con có muốn có ba mới hay không đã chuẩn bị tái hôn, đó cũng là vì con sao?"
Lông mày Hạ phu nhân cau chặt: "Hạ Tây Đường!"
Tôi kiệt sức dựa vào lưng ghế: "Mẹ, mẹ không thích ông ấy, hà cớ gì phải kết hôn với ông ấy chứ?"
Nói xong câu này, tôi cũng lười tranh cãi với bà ấy.
Lập tức mở cửa xe bước xuống.
Tài xế thấy tôi xuống xe, cười với tôi: "Cô chủ."
"Chú Lý, đưa mẹ con về đi ạ!"
Ông ấy gật đầu, sau đó mở cửa xe lên ghế lái.
Chiếc xe từ từ đi theo sau tôi.
Cửa xe vẫn luôn mở, hai mẹ con tôi ngầm hiểu không ai nói gì.
Thấy tôi thực sự không có ý định lên xe.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Cuối cùng Hạ phu nhân lạnh giọng nói: "Lão Lý, đi thôi, không cần bận tâm đến nó, nó muốn tự do thì cứ cho nó tự do, phải nếm trải khổ sở rồi mới biết được tấm lòng tốt của người lớn."
Tôi biết câu này là nói cho tôi nghe.
Nhưng với những lời như thế này, tôi trước giờ đều vào tai này ra tai kia.
Tôi nhìn chiếc xe dần đi xa.
Bất lực ngồi xuống dưới lan can cầu vượt.
Cởi đôi giày cao gót trên chân ra, thở dài một hơi.
Nhưng tâm trạng lại vô cùng sảng khoái, đây là lần đầu tiên tôi lật đổ được tình yêu thương nặng nề của mẹ để có được sự tự do ngắn ngủi này.
Tôi ôm gối, nhìn chằm chằm vào ánh đèn neon hai bên bờ sông, gió thổi tóc bay bay, thẫn thờ rất lâu.
Không lâu sau, phía sau vang lên tiếng còi cảnh sát.
Một viên cảnh sát trung niên cẩn thận bước đến trước mặt tôi hỏi: "Cô gái, cháu sao thế?"
Tôi ngẩng đầu nhìn, bĩu môi: "Cháu cãi nhau với người ta."
"Không phải nghĩ quẩn đấy chứ!"
Tôi lắc đầu.
Lúc này ông ấy mới thở phào nhẹ nhõm.
Viên cảnh sát hỏi số điện thoại người nhà tôi.
Tôi thành thạo đọc số điện thoại của Bùi Tranh.
Không lâu sau điện thoại được kết nối.
Điện thoại cảnh sát mở loa ngoài, giọng nói trầm thấp liền truyền vào tai.
"Alo, chào cậu, trên cầu vượt có một cô gái, là bạn gái của cậu phải không? Mau đến đón cô ấy về đi."
"Hạ Tây Đường?"
Viên cảnh sát chỉ vào điện thoại nhìn tôi.
Tôi gật đầu.
"À đúng, mau đến đón người về đi! Cô bé xinh xắn như này ở một mình không an toàn đâu, chẳng biết cậu làm bạn trai kiểu gì nữa."
Không lâu sau, một chiếc Maybach màu đen dừng lại phía sau xe cảnh sát.
Viên cảnh sát đưa tay chỉ: "Có phải là cậu thanh niên này không?"
Tôi nhìn người đàn ông bước xuống xe và gật đầu.
Khi Bùi Tranh bước đến, viên cảnh sát đánh giá một lượt từ trên xuống dưới.
Sau đó, ông ấy tỏ vẻ chê bai: "Nhìn cậu đàng hoàng đoan chính thế này, sao lại có thể để bạn gái một mình giữa đường thế hả?"
Đôi mắt đen láy của Bùi Tranh nhìn tôi, tức đến bật cười: "Anh bỏ em lại à?"
Tôi vô tội chớp chớp mắt.
Viên cảnh sát tiếp tục u sầu nói: "Cô gái à! Cháu xinh đẹp thế này, lần sau nếu cậu ta còn đối xử với cháu như vậy thì mau chóng chia tay đi, nếu không tìm được ai thì đến đồn cảnh sát tìm chú, trong đồn còn nhiều thanh niên chưa kết hôn lắm."
Tôi cười gật đầu: "Cháu cảm ơn chú ạ."
Để tránh việc chú cảnh sát tiếp tục nói thêm điều gì đó.
Tôi vội vàng tiến lên kéo tay Bùi Tranh giải thích: "Không phải bạn trai cháu bỏ cháu lại đâu ạ."
Chú cảnh sát lắc đầu, bất lực nói: "Chú biết mà, mấy cô bé các cháu đều là cái kiểu gì ấy nhỉ, à, não cá vàng, thích bảo vệ tra nam lắm."
Bùi Tranh cũng không giận, ngược lại còn cười phụ họa: "Cháu biết rồi ạ, chú, lần sau sẽ không thế nữa."
"Được rồi được rồi, về đi!" Chú cảnh sát phẩy phẩy tay.