Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi lên xe, tôi rúc vào ghế của anh.

 

Bùi Tranh cúi người thắt dây an toàn cho tôi.

 

"Em cãi nhau với mẹ em à?"

 

Tôi gật đầu: "Đúng vậy, vì anh mà em đã bạo gan lắm đấy, mẹ kêu em chia tay nhưng em cứ không chịu, còn cãi nhau một trận lớn với mẹ nữa chứ."

 

"Vậy anh thật sự là được cưng chiều quá rồi."

 

Bùi Tranh lấy một chiếc chăn từ ghế sau ra, đắp cho tôi.

 

"Giờ có cần anh đưa em về không?"

 

Tôi lắc đầu, đáng thương nói.

 

"Em đang bỏ nhà đi mà!"

 

Anh bất lực cười: "Vậy được, anh miễn cưỡng thu nhận em vậy."

 

Bùi Tranh đưa tôi đến căn hộ penthouse lớn của anh ở trung tâm thành phố.

Linlin

 

Ở cửa, anh dạy tôi mật mã nhà hai lần, rồi nắm tay tôi bước vào

 

Nhưng sau khi vào nhà, tôi lại cảm thấy có chút không thoải mái.

 

Ngượng nghịu ngồi trên sofa.

 

Một lát sau, Bùi Tranh từ phòng đi ra, cầm theo một chiếc áo choàng tắm sạch sẽ đưa cho tôi.

 

Anh đưa tay chỉ vào một căn phòng: "Tối nay ngủ ở đó nhé?"

 

Tôi gật đầu, đưa tay nhận lấy.

 

Cầm áo choàng tắm vào phòng, đóng cửa lại.

 

Cởi bỏ bộ váy đắt tiền trên người.

 

Vào phòng tắm vệ sinh cá nhân.

 

Tôi vừa vào, Bùi Tranh lại ra ngoài.

 

Trong thang máy, ba Bùi Tranh gọi điện thoại đến.

 

"Dì Hạ của con muốn hỏi con, Tây Đường có ở chỗ con không."

 

Bùi Tranh nhẹ nhàng "Ừm" một tiếng.

 

"Con nhớ chăm sóc cô bé cho tốt, đừng có bắt nạt người ta đấy."

 

"Không cần ba phải nói."

 

Đầu dây bên kia nghẹn lời, im lặng một lúc.

 

Rồi tiếp tục nói: "Ba hỏi con một câu nhé."

 

"Ba cứ nói ạ."

 

"Cái đó, năm con mười tám tuổi, lúc con thất tình rồi trốn trong phòng khóc hai ngày, cô bạn gái đá con chắc không phải là Tây Đường đấy chứ!"

 

Mặt Bùi Tranh sa sầm lại, giọng nói trầm xuống vài phần: "Ông Phó, ba nhớ dai thật đấy!"

 

Đầu dây bên kia đánh trống lảng: "Kẻ tự mình vấp ngã hai lần vào cùng một cái hố đâu phải ba, con hung dữ cái gì chứ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Nói rồi điện thoại liền bị ngắt.

 

Tôi tắm xong bước ra, cả căn nhà rộng lớn yên tĩnh đến lạ thường

 

Tôi tưởng Bùi Tranh đã đi rồi.

 

Không ngờ một lát sau anh lại xách theo túi lớn túi nhỏ trở về.

 

Ánh mắt anh tự nhiên hướng về đôi chân trần của tôi.

 

Cúi người lấy ra đôi dép đi trong nhà từ trong túi mua sắm vừa mua ở siêu thị, đặt xuống chân tôi.

 

Tôi nhìn đôi dép lông trắng.

 

"Em còn tưởng anh đi rồi chứ!"

 

Bùi Tranh không đáp lời, lại từ trong túi lấy ra bộ quần áo lót dùng một lần đưa cho tôi.

 

Tôi đỏ mặt nhận lấy.

 

Vội vàng quay người chạy vào phòng ngủ mặc vào.

 

Khi tôi đi ra, thấy anh đang cầm máy sấy tóc vẫy tay gọi tôi.

 

Tôi tự nhiên ngồi xuống chiếc ghế đẩu trước mặt anh.

 

Anh đứng sau lưng tôi, một lúc lâu không động đậy.

 

Tôi nghi ngờ quay người giục: "Mau sấy đi!"

 

Nhưng lại thấy anh cúi đầu, khóe môi nở nụ cười trêu chọc.

 

Tôi theo ánh mắt anh cúi đầu xuống nhìn, mặt đỏ bừng ngay lập tức.

 

Tôi tức giận che lấy phần n.g.ự.c đang lồ lộ, trừng mắt nhìn anh: "Không được nhìn."

 

Sau đó đ.ấ.m một quyền vào bụng anh, trúng ngay cơ bụng rắn chắc.

 

Anh vững vàng đứng trước mặt tôi "chậc" một tiếng.

 

"Không cho nhìn thì mặc quần áo vào đi, anh không phải quân tử đâu."

 

Tôi đang mặc áo choàng tắm của anh.

 

Anh cao hơn tôi cả một cái đầu.

 

Áo choàng mặc trên người tôi vốn đã rộng thùng thình.

 

Vừa nãy đ.ấ.m một quyền vào bụng anh làm tay tôi đau điếng.

 

Khi anh sấy tóc cho tôi, tôi tò mò lại chọc vào cơ bụng anh một cái.

 

Tay anh dừng lại, tắt máy sấy tóc.

 

Cúi người nhìn thẳng vào mắt tôi: "Em giở trò lưu manh đấy à, Hạ Tây Đường."

 

Tôi bực bội lẩm bẩm: "Anh đã nhìn thấy hết của em rồi, em sờ bụng anh một chút cũng không được sao, anh đúng là keo kiệt thật đấy."

 

Bùi Tranh tức đến bật cười.

 

Anh dùng ngón cái và ngón trỏ giữ lấy hai má tôi, cúi người hôn lên môi tôi một cái.

 

"Cơ bụng của anh dán lên mặt em còn được ấy chứ."