Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngay tối đó, Hạ phu nhân đã gửi tài liệu nhận việc cho tôi.

 

Thật ra vào công ty cũng chẳng có gì là tệ.

 

Dù sao Hạ thị cũng đáng giá rất rất nhiều tiền mà.

 

Ai mà chẳng muốn trở thành phú bà chứ?

 

Tôi chọc chọc Bùi Tranh đang xem TV bên cạnh.

 

"Lúc anh mới vào công ty nhà anh thì làm chức vụ gì vậy?"

 

Bùi Tranh thản nhiên đáp một câu: "Tổng giám đốc."

 

Nghe lời này, tôi không hiểu sao bắt đầu mong chờ đi làm.

 

Bùi Tranh bất đắc dĩ lắc đầu: "Chúc em thành công."

 

Ngay tối đó, tôi nằm mơ toàn tưởng tượng sau này mình sẽ là một nữ cường nhân oai phong lẫm liệt.

 

Thế nhưng ngày hôm sau, giấc mơ của tôi đã tan vỡ.

 

Chức vụ Hạ phu nhân sắp xếp cho tôi là...

 

Trợ lý của trợ lý riêng của bà ấy.

 

Lương tháng ba nghìn rưỡi.

 

Sự chênh lệch quá lớn này khiến tôi ở chỗ làm than thở suốt cả buổi sáng.

 

Còn vì sao chỉ than thở có một buổi sáng thôi ư?

 

Bởi vì buổi chiều tôi đã bận tối mắt tối mũi rồi.

 

Lúc Bùi Tranh đến đón tôi, tôi như nhìn thấy ánh sáng ban mai vậy.

 

Hớn hở kéo cửa xe ra.

 

Câu đầu tiên của cái tên này lại là: "Tiểu Hạ tổng, đi làm vui vẻ nhỉ!"

 

Tôi bĩu môi, dựa vào ghế thở dài cười khổ.

 

"Anh có biết lương tháng của Tiểu Hạ tổng là bao nhiêu không?"

 

Bùi Tranh nghiêng đầu không chút nghĩ ngợi đáp: "Hai nghìn tám?"

 

Tôi nghiến răng nghiến lợi nhéo anh một cái: "Là BA NGHÌN RƯỠI!!!"

 

Anh "wow" một tiếng: "Giỏi thật đấy, sau này có thể nuôi anh rồi."

 

Mặc dù biết anh đang dỗ trẻ con nhưng tôi vẫn đắc ý bĩu môi.

 

"Đợi em nhận lương sẽ mời anh ăn bữa lớn."

 

"Thế thì anh hạnh phúc quá rồi."

 

Để ba nghìn rưỡi của tôi không bị trừ hết sạch.

 

Bùi Tranh mỗi ngày đều dậy sớm về khuya đưa đón tôi đi làm.

 

Liên tiếp nửa tháng sau, tổng giám đốc Hạ cũng không chịu nổi nữa.

 

"Hạ Tây Đường, lương ba nghìn rưỡi của con mà còn có cả tài xế riêng à."

 

Linlin

Đây vẫn là lần đầu tiên bà ấy chủ động nói chuyện với tôi sau khi tôi và bà ấy chiến tranh lạnh lâu như vậy.

 

Lần đầu tiên bà ấy chủ động nói chuyện với tôi.

 

Tôi lập tức mặt dày xáp lại gần.

 

"Mẹ ơi~ Con rể mẹ cũng không tệ chứ."

 

Hạ phu nhân ghét bỏ đẩy tôi ra: "Còn không mau đi đi, người ta đợi bao lâu rồi."

 

Tôi "hì hì" hai tiếng: "Đã nhận lệnh!"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Lập tức lon ton lên xe.

 

Cãi cọ ầm ĩ, mẹ con thì vẫn là mẹ con.

 

Hôm nay tan ca xong là đến kỳ nghỉ lễ Quốc khánh.

 

Làm "trâu ngựa" nửa tháng trời cuối cùng cũng được nghỉ.

 

Lúc ăn tối, tôi lấy một chai rượu vang đỏ từ tủ rượu của Bùi Tranh định ăn mừng một phen.

 

Nhưng không ngờ loại rượu thơm ngọt này lại có "hậu vị" khá mạnh.

 

Ăn cơm xong, chẳng mấy chốc, tôi đã cuộn tròn trên sofa mơ màng rồi.

 

Bùi Tranh dọn dẹp bát đũa xong bước ra, thấy bộ dạng mặt đỏ bừng mơ màng của tôi.

 

Bất đắc dĩ lắc đầu.

 

Bước đến véo má tôi, ghét bỏ mở lời: "Sâu rượu nhí."

 

Tôi thuận thế vòng tay ôm lấy cổ anh, ngọt ngào cười với anh: "Bùi Tranh~"

 

"Hửm?"

 

Tôi dùng sức tay ép anh cúi đầu xuống.

 

Anh hơi loạng choạng, ngã đè lên tôi.

 

Tôi nhân cơ hội hôn chụt một cái lên má anh, còn thân mật cọ cọ vào anh.

 

"Bùi Tranh, em thích anh quá chừng luôn~"

 

Anh sững lại một chút, đưa tay trượt xuống eo tôi.

 

Nhấc bổng tôi lên bằng một tay.

 

Mông tôi vững vàng ngồi trên đùi anh.

 

Tôi vòng tay ôm cổ anh, mặt đối mặt với anh.

 

"Bảo bối, em đang tỏ tình với anh đấy à?"

 

Tôi gật đầu, cười cười: "Đúng thế."

 

Đôi mắt đen của anh nhìn tôi không nói gì.

 

Tôi nhìn đôi môi mỏng của anh nuốt nước bọt, cảm thấy có chút khô khát.

 

Thế là đưa tay sờ sờ môi anh, đầu ngón tay khẽ vẽ theo đường viền môi.

 

"Bùi Tranh, em muốn hôn anh."

 

Bàn tay anh đặt ở eo tôi, kéo tôi lại gần hơn.

 

Trong khoảnh khắc, môi tôi và môi anh chỉ cách nhau nửa tấc.

 

Yết hầu Bùi Tranh khẽ chuyển động.

 

Anh kìm giọng đáp một tiếng "được".

 

Tôi hài lòng cúi đầu hôn lên.

 

Kết quả là cái tên này như cố ý vậy, cắn chặt răng khiến tôi không tài nào cạy ra được.

 

Tôi tủi thân bĩu môi.

 

"Anh hư quá!"

 

"Anh hư chỗ nào?"

 

"Anh không mở miệng."

 

Anh trầm trầm bật cười.

 

"Anh mở, em hôn anh thêm một cái."