Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chẳng mấy chốc, đồ ăn ngoài đã được đưa tới.

 

Nhìn đồ ăn ngon lành đủ sắc, hương, vị, tôi lại không kìm được mà chảy nước miếng.

 

Ngoan ngoãn ngồi trước bàn ăn đợi Bùi Tranh.

 

Khi anh tắm xong bước ra, quay người đến máy sấy lấy một chiếc váy rồi đưa cho tôi.

 

Linlin

Tôi nhìn chiếc váy, không khỏi kinh ngạc: "Của ai đấy?"

 

Anh bất đắc dĩ giải thích: "Tối qua đi siêu thị tình cờ thấy, mua cho em đấy, anh đã giặt sạch rồi, em có thể mặc luôn."

 

Lúc này tôi mới thở phào nhẹ nhõm.

 

Cứ tưởng cái tên này lấy đồ người khác mặc rồi đưa cho tôi.

 

Chiếc váy này là một chiếc váy hai dây màu trắng, chắc là anh mua ở khu đồ ngủ trong siêu thị.

 

Kích cỡ thì khá vừa vặn.

 

Dây áo mảnh mai, chỉ cần khẽ chạm là có thể tuột xuống, nhìn có vẻ hơi "nguy hiểm".

 

Nhưng mà cái này vẫn thoải mái hơn chiếc áo choàng tắm rộng thùng thình kia nhiều.

 

Thay xong tôi liền lon ton chạy ra ngoài chuẩn bị ăn.

 

Anh nhìn tôi bằng đôi mắt đen sâu thẳm, nhẹ nhàng nói một câu: "Có vẻ hơi nhỏ."

 

Tay tôi đang bưng bát khựng lại.

 

Nghe anh nói thế, tôi mới thấy miếng đệm n.g.ự.c đúng là hơi chật thật.

 

Cúi đầu nhìn xuống, mặt tôi đỏ bừng ngay lập tức.

 

Sau đó, khóe môi anh nở nụ cười gian xảo, rồi khẽ bổ sung thêm một câu: "Lần sau anh đo đạc lại cho chuẩn rồi mua cho em cái mới."

 

Mặt tôi càng đỏ hơn, đưa tay gắp cho anh một miếng cánh gà.

 

Tiện thể liếc anh một cái: "Anh ăn nhanh đi!"

 

Buổi chiều, tôi đang ngồi trên sofa nghịch máy tính bảng.

 

Cửa bị gõ "rầm rầm".

 

Tôi đứng dậy ra mở cửa, thấy quản gia của nhà đang xách đủ các loại túi lớn túi nhỏ đứng ở cửa.

 

"Tiểu thư, tổng giám đốc Hạ bảo tôi mang quần áo để thay, điện thoại và máy tính của cô đến rồi ạ."

 

"Bà ấy còn nói, nếu cô muốn tự do thì bà ấy sẽ cho, nhưng việc cô phải vào công ty thì không bàn cãi."

 

Nói xong, ông ấy ngay lập tức rời đi.

 

Tôi nghĩ về ý nghĩa của câu nói này và hành động mang đồ đến.

 

Hạ phu nhân hình như đã chấp nhận Bùi Tranh làm bạn trai tôi rồi.

 

Tôi hớn hở xách đồ vào nhà.

 

Quay đầu lại, tôi thấy Bùi Tranh đang lười biếng tựa ở lối vào.

 

Đặc biệt nói "đểu" một câu: "Anh thấy cái này không giống bỏ nhà đi, mà giống bị đuổi ra khỏi nhà hơn ấy chứ~"

 

"Đúng đấy~ Vì anh mà em đã bất chấp hiểm nguy rồi đấy, bây giờ anh không phải nên hát tặng em bài 'Tình yêu vô địch' sao?"

 

Anh cúi đầu khẽ cười.

 

Anh đưa tay đón lấy đồ trên tay tôi.

 

Tay còn lại bế tôi đặt lên tủ giày, bàn tay lớn thỉnh thoảng xoa nắn eo tôi.

 

Cúi đầu vùi vào hõm cổ tôi cọ cọ.

 

"Sẽ không đi nữa sao?"

 

Tôi đặt tay lên gáy anh, đầu ngón tay vuốt ve mái tóc ngắn của anh.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

"Đi đâu chứ?"

 

"Bỏ lại anh." Giọng anh trầm trầm.

 

Không hiểu sao bộ dạng này của anh khiến tôi cảm thấy anh có chút đáng thương.

 

Tôi từ từ nâng đầu anh lên, rất nghiêm túc nhìn anh.

 

Nghiêm trang nói: "Bùi Tranh, em không đi nữa, sẽ không bao giờ đi nữa, cũng sẽ không bao giờ bỏ rơi anh."

 

"Anh không nằm mơ đấy chứ?"

 

Tôi cúi đầu cắn một cái vào cổ anh.

 

Răng khẽ cọ vào anh, không nhẹ không mạnh.

 

"Đau không?"

 

Bùi Tranh lắc đầu.

 

Tôi lại tăng thêm chút lực.

 

"Thế này thì sao?"

 

Bàn tay nắm trên eo tôi siết chặt hơn vài phần.

 

Nghe thấy anh khẽ rên lên một tiếng trầm đục.

 

Tôi mới từ từ đứng dậy: "Đau thì không phải mơ đâu, đồ ngốc."

 

Anh nhẹ nhõm cười: "Ừm, không phải mơ."

 

Sau đó, anh bá đạo đặt tay ra sau gáy tôi.

 

Cúi xuống hôn mạnh vào môi tôi.

 

Cả người tôi bị anh ôm trọn trong lòng.

 

Nụ hôn của anh vội vàng và bá đạo, hôn đến mức tôi thở không ra hơi.

 

Nhưng tôi lại không hề muốn đẩy anh ra một chút nào.

 

Cho đến khi người tôi mềm nhũn nằm gọn trong lòng anh.

 

Anh mới quyến luyến buông tôi ra.

 

Nhưng vẫn ôm tôi rất chặt.

 

Cơ thể rắn chắc áp sát vào tôi quá mức.

 

Trên người tôi vốn dĩ chỉ mặc một chiếc áo hai dây mỏng manh.

 

Lúc nãy hôn nhau, dây áo mảnh đã sớm tuột xuống vai.

 

Ngực tôi bị ép hơi đau.

 

Bùi Tranh cúi đầu hôn lên vai tôi.

 

Tôi chớp chớp mắt đợi động tác tiếp theo của anh.

 

Thế nhưng lại không có bất kỳ động tác nào khác.

 

Chỉ thấy anh kiềm chế kéo dây áo bị tuột của tôi về đúng vị trí.

 

Tôi cúi đầu nhìn "Bùi Tranh nhỏ" đang cọ vào đùi tôi.

 

Lại ngẩng đầu nhìn "Bùi Tranh lớn".

 

"Rồi sao nữa?"

 

Bùi Tranh như nhìn thấu tôi, khẽ cười một tiếng: "Sao nữa là sao?"

 

"Bảo bối, rốt cuộc em có ý đồ gì với anh vậy?"

 

Mặt tôi đỏ bừng ngay lập tức.