Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngoài cửa sổ, hoa mai nở ba cành, nhưng ta lại vì việc công khai chống đối phụ thân và những lời nói cay nghiệt, vượt khuôn phép tại buổi tiệc cập kê mà bị cấm túc trong phòng để chép lại sách răn dạy, chép đến tay run cũng không được ngừng.

Tiếng chúc mừng từ đại sảnh vẫn vọng đến chỗ ta.

Mấy ngày nay, khách đến thăm Dương phủ nườm nượp. Bởi vì phụ thân ta, Dương công, ba ngày trước đã thông báo cho cả huyện, sẽ gả nữ nhi lớn Dương Túc Tố cho một tên khổ sai.

Dù ta không thích Bùi Thiệu.

Dù ta đã từng công khai tuyên bố không gả cho Bùi Thiệu.

Phụ thân vẫn như kiếp trước, kiên quyết gả ta cho Bùi Thiệu.

Bởi vì việc hôn nhân đại sự, từ xưa đã do phụ mẫu quyết định, ta có phản đối cũng vô ích.

 Khách đến thăm có đông đến đâu, cũng chỉ là để xem cái tên tiểu tử được Dương công gọi là "Long chương phượng tư" rốt cuộc có bộ dạng như thế nào, có đáng để họ đầu tư một phen hay không, không một ai đến để nói giúp cho ta.

Dù sao cũng chỉ là nữ nhân, gả thì gả thôi, nếu thực sự gả được cho một vị vương hầu tương lai, chẳng phải là một món hời lớn sao.

Ta đã lường trước cục diện này, không hề bất ngờ, ta dừng tay chép sách.

Nhìn tuyết bay ngoài cửa sổ.

Giáo tập do phụ thân phái đến vẫn ở một bên thuyết phục ta: 

"Tiểu thư, tuy Bùi công tử hiện tại đang khốn cùng, nhưng học vấn của Dương đại lão gia người cũng biết, khắp thiên hạ ai mà chẳng gọi người một tiếng đại nho, nếu người gả cho Bùi công tử, tương lai hắn sẽ không thua kém những công tử xuất thân giàu có, ngay cả vị Tô thế tử danh tiếng lừng lẫy ở Giang Đông, sau này e rằng cũng phải tránh mũi nhọn của hắn.

 Lúc đó người chính là thê tử hoạn nạn của Bùi công tử, chẳng phải tình cảm sẽ sâu đậm hơn so với khi làm chính thất có sẵn, càng trở thành một giai thoại hay sao?"

Kiếp trước, ta chính là dưới những lời thuyết phục ngày qua ngày như vậy, dần dần im lặng.

Dần dần chấp nhận số phận, tiếp nhận Bùi Thiệu.

💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Ánh mắt ta rời khỏi màn tuyết bay ngoài cửa sổ, quay đầu lại nhìn khuôn miệng lải nhải không ngừng của giáo tập.

Chỉ khẽ cười một tiếng:

"Hắn là công tử kiểu gì?"

Ánh mắt ta lạnh nhạt, nhưng giáo tập lại đột nhiên rùng mình, không hiểu sao toàn thân nổi da gà.

Kiếp trước, lúc này ta mới vừa cập kê, bỡ ngỡ hoảng sợ như vậy. Họ sẽ không nói cho ta biết, sau khi gả cho Bùi Thiệu, ta sẽ phải nuôi gà, chẻ củi, hai tay chai sần.

 Sẽ không nói cho ta biết, phải đợi vài năm Bùi Thiệu mới có thể lập công danh, trước đó ta phải chịu bao nhiêu khổ cực.

Sẽ không nói cho ta biết, phàm những kẻ có thể thành vương hầu, lòng dạ đều lạnh lùng, dù là thê tử hoạn nạn, cũng có thể lập tức ra lệnh g.i.ế.c chết.

Ta nhắm mắt lại, nói với giáo tập:

"Người nói với phụ thân, ta muốn Bùi Thiệu đồng ý với ta ba điều kiện, ta sẽ cam tâm tình nguyện gả cho hắn."

Kiếp trước vì mệnh lệnh của phụ thân, ta gả cho Bùi Thiệu. Không có lựa chọn nào khác, chỉ có thể chọn làm một người vợ hiền, nhưng cuối cùng lại rơi vào kết cục như vậy.

Lần này trọng sinh.

Ta không còn là Dương Túc Tố chỉ biết lấy phụ thân, lấy chồng làm cương lĩnh nữa.

Ta sẽ không gả cho Bùi Thiệu, sẽ không bị Dương gia lấy ơn sinh thành ra để trói buộc.

Ta muốn sống cho chính mình một lần.

Để Bùi Thiệu và Dương gia phải trả lại những gì đã nợ ta. Chỉ vậy thôi.