Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tháng chạp, phụ thân truyền lệnh cho Bùi Thiệu đến gặp ta.
Trong vườn, tuyết bay như lông tơ, ta để Bùi Thiệu đợi ba canh giờ, rồi mới chậm rãi đến.
Hắn vẫn đứng dưới bậc thềm, không dám tự tiện vào đình tránh tuyết, trên vai cũng phủ một lớp tuyết dày
Bày tôi mở đường cho ta, trải thảm lên chiếc đình lộng gió, treo rèm chống gió, lò sưởi tỏa hơi ấm, ta mới vào đình.
Thật sự đã rất lâu rồi, ta không còn được nhìn Bùi Thiệu từ trên cao như thế này.
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Khi mới gả cho hắn, ta và hắn là phu thê hoạn nạn, cùng nhau nương tựa, nhìn ngang với hắn; sau này hắn phong hầu xưng vương, ta liền phải luôn hành lễ, quỳ lạy hắn, sợ nhất là khi ngẩng đầu lên lại thấy vẻ mặt giận dữ của hắn.
Gần như ta đã quên mất, lúc ban đầu, Bùi Thiệu cần phải ngước nhìn ta.
Ta vuốt ve chiếc lò sưởi tay bằng bạc, nhìn Bùi Thiệu đang chịu lạnh.
Nhìn kỹ lại dáng vẻ thiếu niên của hắn, ta phát hiện ngay cả móng tay trên bàn tay giấu trong tay áo của hắn, cũng vì làm việc nặng nhọc mà bị bong ra, nứt nẻ.
Chẳng trách trong buổi tiệc cập kê ta đã công khai sỉ nhục hắn như vậy, hắn vẫn có thể nhịn xuống, đồng ý với mối hôn sự này.
Nếu không có hôn sự với Dương gia, không biết đến bao giờ hắn mới có thể thoát khỏi thân phận thấp hèn như vậy.
Ta khẽ cười nói:
"Bùi Thiệu, ngươi có biết vì sao ta lại đồng ý gả cho ngươi không?"
Hắn im lặng một lúc, rồi lắc đầu.
"Ngươi tuy thấp hèn, nhưng lại có một dung mạo tốt. Coi như ngươi không thể sống nổi, muốn làm rể Dương gia. Nhưng ta vẫn muốn ngươi đồng ý với ta ba điều kiện.
Thứ nhất, ta xuất thân phú quý, không chịu được khổ, ta muốn ngươi mang ba trăm lượng vàng đến cầu hôn ta.
Thứ hai, ta nghe nói ngươi có một thanh mai, không biết sau này ngươi nếu phát đạt, có cưới người khác không?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Ta nhìn vẻ mặt của Bùi Thiệu.
Hắn đã bị tuyết lạnh đóng băng, đôi mắt đen như mực, sống lưng thẳng tắp lại dần dần cong xuống.
Bùi Thiệu khàn giọng nói:
"Ba trăm lượng vàng, không nạp thê thiếp, có thể cưới được nữ nhi Dương gia làm vợ, là vinh hạnh của Bùi Thiệu."
Tuyết rơi càng lúc càng lớn, như một tấm rèm ngăn cách giữa hắn và ta.
Ta khẽ gật đầu.
Bùi Thiệu tiếp tục hỏi: "Điều kiện thứ ba là gì?"
"Điều kiện thứ ba, ta muốn ngươi vào ngày Lạp, hái cho ta một bó hồng mai tuyết đỉnh ở Tây sơn."
Bùi Thiệu đã chuẩn bị tinh thần để bị làm khó.
Nhưng không ngờ lại là một yêu cầu dễ dàng như của một nử tửi trẻ. Hắn chớp mắt chậm rãi, lớp tuyết trên hàng mi bị tan chảy, như một giọt nước mắt nóng hổi.
Khi ngước mắt lên, hắn sững sờ.
Vị tiểu thư cao quý trong đình từ lúc mới gặp đã tỏ vẻ khinh miệt hắn, lúc này lại mỉm cười, khóe mắt cong cong, vẻ mặt hiếm thấy bình thản.
Trong thoáng chốc, hắn cảm thấy như đã từng thấy nụ cười hiền dịu này vô số lần, không hiểu vì sao, trong lòng lại dâng lên một nỗi đau khổ, chua xót không thể chịu đựng được.
Trái tim như bị xé ra một vết thương lớn.
Chỉ cảm thấy tuyết trời ngập tràn đổ dồn vào vết thương trong tim, chỉ còn lại nỗi đau thấu xương.
Hắn nghe thấy giọng nói của chính mình, cay đắng khó tả, chỉ có một câu:
"Được."