Giữa đêm mưa lâm râm, tôi kéo vali bước khỏi sân bay Tân Sơn Nhất. Từng hạt nước li ti bám vào tóc, vào da thịt, lạnh buốt nhưng lại rất thật. Tôi ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đen kịt, không một ánh sao, chỉ có những đám mây nặng trĩu. Lòng tôi cũng nặng trĩu như thế. Rồi ánh mắt tôi va phải một bóng hình quen thuộc.
Trịnh Minh Huy. Anh ta đang đứng dưới mái hiên, ánh đèn vàng hắt xuống làm nổi bật dáng người cao lớn. Anh ta không nhìn tôi, mà cúi thấp đầu, đôi tay ôm lấy một bé gái đang say ngủ, trùm kín trong chiếc áo mưa màu vàng chanh. Con bé nép mình vào lòng anh, nhỏ xíu và mong manh.
Ánh mắt anh dịu dàng đến lạ, một ánh mắt tôi chưa từng thấy anh dành cho mình. Anh khẽ vuốt tóc con bé, thì thầm điều gì đó mà tôi không nghe rõ. Khoảnh khắc ấy, mọi thứ trong tôi như vỡ vụn. Không phải là một tiếng động lớn, mà là sự đổ sập âm thầm, từ từ. Tôi biết, tất cả đã kết thúc từ rất lâu rồi, chỉ là tôi vẫn cố chấp không chịu thừa nhận.
Tôi lướt qua họ, bước đi mà không ngoái đầu lại. Từng bước chân nặng trĩu, nhưng lòng lại có một sự giải thoát kỳ lạ. Minh Huy, anh yên tâm đi. Lần này, em sẽ không cố chấp nữa. Em sẽ buông tay thật nhẹ nhàng, như cách những giọt mưa đang rơi xuống.
Khi cánh cửa căn hộ quen thuộc mở ra, tôi đang đứng trong bếp, nấu một tô cháo trắng. Mùi gạo thơm lừng lan tỏa, làm dịu đi chút lạnh lẽo trong không khí. Áo tôi vẫn còn ẩm nước mưa, tay chân lạnh buốt, nhưng tôi không thấy cần thiết phải kể lể điều gì. Mọi cảm xúc như bị đông cứng lại, tôi chỉ muốn một tô cháo ấm nóng để sưởi ấm cơ thể và tâm hồn.
“Em chưa bay à?” – Giọng anh vang lên từ sau lưng, phá tan sự tĩnh lặng. Giọng anh vẫn ấm áp như mọi khi, nhưng đối với tôi lúc này, nó lại nghe thật xa lạ. Tôi không quay lại, chỉ đáp gọn: “Hoãn chuyến. Về thôi.” Tôi không muốn đối diện với anh, không muốn nhìn thấy vẻ mặt anh, sợ rằng sự bình tĩnh giả tạo của mình sẽ tan vỡ.
Tiếng muỗng va vào thành nồi vang khẽ, giòn tan trong không gian yên ắng. Tôi múc cháo ra tô, bước thẳng ra phòng khách mà không liếc anh lấy một lần. Mỗi bước đi đều thật dứt khoát, như thể tôi đang bước ra khỏi một cuộc đời cũ. Trịnh Minh Huy ngồi xuống bàn ăn, như thể chờ đợi bữa cơm quen thuộc, chờ đợi tôi đặt tô cháo xuống trước mặt anh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Nhưng tôi chỉ quấn chăn ngồi trên ghế sofa, bật gameshow lên xem, vừa ăn cháo vừa mặc kệ ánh mắt đang nhìn mình. Ánh đèn xanh từ tivi hắt lên mặt tôi, loang loáng như sóng nước. Tôi không muốn nói chuyện, không muốn tranh cãi, không muốn gì cả. Tôi chỉ muốn kết thúc ngày hôm nay một cách yên bình nhất có thể. Anh có vẻ không hiểu, hoặc cố tình không hiểu.
“An Lam, sao em không nói gì?” – Anh hỏi, giọng có chút sốt ruột. Tôi vẫn im lặng, mắt không rời màn hình. Câu hỏi của anh như một mũi tên xuyên qua lớp vỏ bọc bình thản của tôi, nhưng tôi vẫn cố gắng giữ vững. Im lặng, đôi khi, là câu trả lời đau đớn nhất. Tôi không cần phải giải thích, không cần phải biện minh. Sự thật đã quá rõ ràng rồi.
Anh chưa kịp bước đến gần thì chuông điện thoại vang lên – bản nhạc chuông quen thuộc đến mức tôi không thể nhầm lẫn. Là bản nhạc anh cài riêng cho một số điện thoại đặc biệt. Anh nhấc máy, giọng hạ xuống rõ rệt, vội vàng: “Ừ, anh nghe đây… Vy, đừng hoảng. Anh đến ngay.” Chỉ vài giây sau, anh chụp lấy chìa khóa trên móc, quay lại nhìn tôi. Ánh mắt anh đầy vẻ bối rối, nhưng cũng đầy sự vội vã.
“Con bé bị sốt cao. Anh đưa hai mẹ con đi khám.” – Anh nói, không đợi tôi phản ứng. Tôi vẫn ngồi yên, không hỏi gì, không cười, cũng chẳng trách móc. Cả căn phòng như rơi vào khoảng lặng đến lạnh người, chỉ còn tiếng tivi rè rè. Anh không cần tôi trả lời, anh chỉ cần tôi hiểu và chấp nhận. Và tôi đã hiểu, đã chấp nhận rồi.
Anh vội vã rời đi, cánh cửa khép lại sau lưng. Tôi nghe tiếng xe máy nổ máy rồi mất hút vào màn đêm. Tôi ngả người vào thành ghế, nhắm mắt lại. Nước mắt không rơi, nhưng lòng tôi lại chua xót đến tận cùng. Tôi tự hỏi, liệu có phải mình đã quá vô cảm, hay là nỗi đau đã chai sạn đến mức không còn cảm nhận được nữa?
Trong phòng bệnh sáng đèn trắng nhợt, mùi thuốc sát trùng nồng nặc. Minh Huy ngồi bên giường Thảo Vy, thỉnh thoảng lại liếc đồng hồ. Ánh mắt anh chẳng thể giấu nổi sự nôn nóng, lo lắng. Cô bé Mai, con gái anh và Vy, nằm thiêm thiếp trên giường, trán dán miếng hạ sốt. Anh nắm lấy bàn tay nhỏ xíu của con, khẽ siết.
Thảo Vy nhìn anh, nhẹ giọng: “Anh về nghỉ chút đi, em trông được mà. Sợ chị Lam lại nghĩ ngợi.” Giọng cô ta đầy vẻ quan tâm, nhưng ánh mắt lại lén nhìn phản ứng của anh. Minh Huy siết nhẹ cây bút trong tay, lắc đầu: “Không sao. Em nghỉ đi, anh ngồi đây một lúc.” Anh nói vậy, nhưng lòng anh lại đang nghĩ về tôi, về sự im lặng đáng sợ của tôi.
Cô ta không nói nữa, quay mặt vào tường. Nhưng rõ ràng, ánh mắt vẫn lén dõi theo bóng lưng anh, đầy vẻ chiếm hữu. Truyền dịch tí tách, đều đặn. Ngoài trời, mưa lại rơi, không ngừng nghỉ. Còn trong đầu Minh Huy, chỉ quanh quẩn hình ảnh một người phụ nữ không buồn nổi giận, cũng chẳng cần giải thích nữa. Anh biết, sự im lặng ấy còn đáng sợ hơn bất kỳ lời trách móc nào. Và anh sợ, sợ rằng anh đã mất tôi thật rồi.