Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáng hôm sau, khi tôi tỉnh dậy, căn phòng vẫn còn nguyên vẹn sự lạnh lẽo từ đêm qua. Ánh nắng ban mai hiếm hoi xuyên qua khe cửa sổ, nhưng không đủ để xua đi cái cảm giác trống rỗng trong lòng. Tôi bước ra khỏi giường, mọi thứ diễn ra thật chậm rãi, như thể thời gian đã ngừng lại từ khoảnh khắc tôi nhìn thấy Minh Huy ở sân bay. Anh đã không về, hoặc về rất muộn khi tôi đã ngủ say.

 

Tôi pha một cốc cà phê đen, đứng bên cửa sổ nhìn xuống đường phố tấp nập. Cuộc sống vẫn tiếp diễn, chỉ có cuộc đời tôi là đang đứng trước một ngã rẽ. Tôi đã quen với sự có mặt của anh trong từng ngóc ngách căn nhà này, trong từng thói quen của mình. Giờ đây, mọi thứ đều trở nên xa lạ và vô nghĩa.

 

Điện thoại tôi rung, là tin nhắn từ mẹ. Mẹ hỏi thăm chuyến bay, hỏi tôi đã về đến nơi an toàn chưa. Tôi chỉ nhắn lại ngắn gọn: “Con về rồi ạ. Chuyến bay hoãn.” Tôi không muốn mẹ lo lắng, cũng không muốn phải giải thích bất cứ điều gì vào lúc này. Mẹ luôn tin tưởng vào lựa chọn của tôi, và tôi không muốn làm mẹ thất vọng.

 

Minh Huy trở về vào lúc gần trưa. Anh bước vào nhà, dáng vẻ mệt mỏi, mắt thâm quầng. Anh nhìn tôi, ánh mắt đầy vẻ thăm dò, nhưng tôi chỉ lướt qua như không thấy. Tôi đang ngồi đọc sách trên sofa, tay cầm một cuốn tiểu thuyết tình cảm, nhưng tâm trí lại chẳng thể tập trung vào bất kỳ câu chữ nào.

 

“Em ăn gì chưa?” – Anh hỏi, giọng khàn đặc. Tôi không đáp, chỉ khẽ lắc đầu. Anh thở dài, đi vào bếp, bắt đầu pha cà phê cho mình. Tiếng lạch cạch của cốc chén trong bếp nghe thật xa lạ, như thể đó không phải là Minh Huy mà tôi từng biết, người luôn sẵn lòng chuẩn bị bữa sáng cho tôi mỗi khi anh rảnh rỗi.

 

Tôi nhớ lại những ngày đầu chúng tôi yêu nhau. Anh là một kiến trúc sư tài năng, lãng mạn. Tôi là một biên tập viên sách, yêu văn chương và những điều giản dị. Chúng tôi quen nhau trong một buổi triển lãm sách, anh đến để tìm một cuốn sách về kiến trúc cổ, còn tôi thì đang giới thiệu những tác phẩm mới. Anh đã chủ động bắt chuyện, và từ đó, câu chuyện của chúng tôi bắt đầu.

 

“An Lam, em có thể nói chuyện với anh một chút không?” – Anh lên tiếng, cầm cốc cà phê ra ngồi đối diện tôi. Ánh mắt anh đầy vẻ bất lực. Tôi gập cuốn sách lại, đặt xuống bàn, nhưng vẫn không nhìn thẳng vào anh. Tôi không muốn đối thoại, không muốn nghe bất cứ lời bào chữa nào từ anh nữa. Bởi vì tôi biết, mọi lời nói lúc này đều vô nghĩa.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Anh biết em đang nghĩ gì.” – Anh nói, giọng thấp hơn. “Nhưng mọi chuyện không như em nghĩ đâu.” Tôi khẽ nhếch mép cười. “Không như em nghĩ? Vậy anh muốn em nghĩ thế nào? Rằng anh đưa cô ta và con của anh đi cấp cứu lúc nửa đêm là một hành động cao thượng à, Minh Huy?” Giọng tôi vẫn bình thản, nhưng trong từng câu chữ lại ẩn chứa một sự chua chát đến tận xương tủy.

 

Anh im lặng, cúi gằm mặt xuống. “Anh không muốn em hiểu lầm.” – Anh lắp bắp. “Hiểu lầm?” – Tôi lặp lại, cố ý nhấn mạnh từ đó. “Vậy những gì em thấy ở sân bay, những cuộc gọi lúc nửa đêm, và việc anh vắng mặt cả đêm qua… tất cả đều là sự hiểu lầm sao? Minh Huy, anh nghĩ em ngốc đến mức nào?”

 

Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy vẻ van nài: “An Lam, đó là bé Mai, con gái của Thảo Vy. Con bé bị sốt cao, anh không thể bỏ mặc được.” Tôi bật cười, một nụ cười lạnh lẽo: “Con gái của Thảo Vy. Vậy còn anh thì sao? Anh là gì của bé Mai? Là người cha có trách nhiệm đến mức phải bỏ mặc người yêu mình ở sân bay để đi chăm sóc con của người phụ nữ khác sao?”

 

Anh đứng phắt dậy, đi đi lại lại trong phòng khách. “Thảo Vy và anh đã chia tay rất lâu rồi. Chuyện bé Mai… là một sai lầm. Anh đã cố gắng bù đắp cho con bé.” – Anh nói, giọng đầy vẻ khổ sở. “Sai lầm? Vậy ‘sai lầm’ của anh giờ đã lớn ngần này rồi sao, Minh Huy?” – Tôi hỏi, chỉ tay ra cửa, nơi anh đã vội vã chạy đi đêm qua. “Và ‘sai lầm’ đó cần anh đến mức phải phá vỡ mọi kế hoạch của chúng ta, phá vỡ niềm tin của em sao?”

 

Anh đứng lại, đối diện với tôi. “Anh xin lỗi. Anh biết anh sai. Nhưng An Lam, anh yêu em. Em tin anh đi.” Anh nói, ánh mắt đầy vẻ khẩn cầu. Lời xin lỗi của anh nghe thật yếu ớt, và lời yêu thương của anh lúc này lại trở nên vô nghĩa. Tôi đứng dậy, từng bước đi chậm rãi đến bên cửa sổ. Ngoài kia, nắng đã lên cao, nhưng lòng tôi vẫn chìm trong bóng tối.

 

“Minh Huy,” – Tôi nói, giọng tôi khẽ khàng nhưng kiên định. “Anh có biết điều đau lòng nhất không? Đó là khi một người nói dối mà nghĩ rằng mình vẫn có thể giữ được sự tin tưởng. Anh đã không chỉ lừa dối em, mà còn lừa dối chính mình.” Tôi quay lại nhìn anh, ánh mắt tôi không còn chút ấm áp nào. “Và anh nói anh yêu em? Tình yêu của anh được xây dựng trên sự lừa dối, liệu nó có đáng để em tin nữa không?”

 

Anh tiến lại gần tôi, muốn nắm lấy tay tôi, nhưng tôi lùi lại. “An Lam, anh biết anh đã làm em tổn thương. Nhưng anh hứa, anh sẽ bù đắp. Chúng ta có thể bắt đầu lại mà.” Anh nói, giọng đầy vẻ tuyệt vọng. Tôi lắc đầu, ánh mắt tôi nhìn xa xăm ra khoảng không. “Bắt đầu lại? Minh Huy, một khi tấm gương đã vỡ, dù có hàn gắn lại, vết nứt vẫn còn đó. Anh nghĩ em có thể sống với những vết nứt ấy mỗi ngày sao?”

 

Anh đứng lặng người, không nói thêm được lời nào. Tôi nhìn anh, nhìn người đàn ông tôi đã từng yêu hơn cả bản thân mình, giờ đây chỉ còn là một bóng hình xa lạ. Tôi biết, đây chính là lúc để buông bỏ. Tôi không muốn sống trong một mối quan hệ mà sự thật luôn bị che giấu dưới lớp vỏ bọc của những lời nói dối. “Anh về đi.” – Tôi nói khẽ, nhưng đủ để anh nghe thấy. “Về với những trách nhiệm mà anh đã lựa chọn.”