Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi rời khỏi căn hộ của Minh Huy, thuê một căn phòng nhỏ ở khu chung cư cũ. Mọi thứ thật đơn giản, không có những tiện nghi như trước, nhưng tôi lại cảm thấy bình yên đến lạ. Tôi tự tay sắp xếp lại đồ đạc, từng cuốn sách, từng bộ quần áo, như thể tôi đang sắp xếp lại chính cuộc đời mình. Tôi muốn một khởi đầu mới, một cuộc sống mới, nơi tôi không phải đối mặt với những lời nói dối và sự phản bội.

 

Công việc ở tòa soạn vẫn tiếp diễn. Tôi vùi đầu vào những dự án mới, những bản thảo cần chỉnh sửa. Tôi muốn chứng minh cho bản thân mình thấy rằng, dù không có Minh Huy, tôi vẫn có thể sống tốt, thậm chí là tốt hơn. Tôi không muốn mình trở thành một người phụ nữ yếu đuối, mãi mãi chìm đắm trong nỗi đau thất tình.

 

Bạn bè tôi, đặc biệt là Mai Anh, cô bạn thân từ thời đại học, đã đến thăm tôi thường xuyên. Mai Anh là một luật sư sắc sảo, luôn nhìn nhận mọi việc một cách lý trí. Cô ấy không hỏi tôi quá nhiều về chuyện của Minh Huy, chỉ im lặng lắng nghe khi tôi muốn chia sẻ. Sự im lặng và thấu hiểu của cô ấy đối với tôi lúc này còn quý giá hơn bất kỳ lời an ủi nào.

 

“An Lam, cậu ổn không?” – Mai Anh hỏi, khi cô ấy thấy tôi ngồi thẫn thờ nhìn ra ngoài cửa sổ. Tôi gật đầu, khẽ mỉm cười. “Tớ ổn. Chỉ là… đôi khi tớ vẫn tự hỏi, tại sao mọi chuyện lại trở nên như vậy.” Mai Anh đặt tay lên vai tôi, vỗ nhẹ. “Đó không phải là lỗi của cậu. Cậu đã làm tất cả những gì có thể rồi.”

 

Tôi thở dài. “Tớ chỉ không ngờ, một người đàn ông tớ tin tưởng tuyệt đối lại có thể lừa dối tớ trắng trợn đến thế.” Mai Anh nhìn tôi, ánh mắt đầy vẻ cảm thông. “Đàn ông ấy mà, đôi khi họ yếu đuối và ích kỷ hơn chúng ta nghĩ nhiều. Họ sợ mất đi thứ này, nên họ sẵn sàng nói dối để giữ lấy thứ khác.”

 

“Vậy thì họ không xứng đáng với tình yêu của chúng ta.” – Tôi nói, giọng tôi kiên định. Mai Anh gật đầu. “Đúng vậy. Và cậu, An Lam, xứng đáng với một tình yêu chân thành, không có sự lừa dối.” Lời nói của Mai Anh như tiếp thêm sức mạnh cho tôi. Tôi biết, tôi không đơn độc trong cuộc chiến này.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Một buổi sáng, khi tôi đang trên đường đi làm, tôi vô tình gặp lại Minh Huy. Anh ta đứng đợi tôi trước cổng chung cư, trông tiều tụy hơn hẳn. Anh ta nhìn thấy tôi, ánh mắt lóe lên một tia hy vọng. “An Lam, em có thể nói chuyện với anh một chút không?” – Anh ta hỏi, giọng anh ta đầy vẻ van nài.

 

Tôi dừng lại, khoanh tay trước ngực. “Có chuyện gì?” – Tôi hỏi, giọng lạnh lùng. Anh ta bước đến gần tôi, ánh mắt đầy vẻ đau khổ. “Anh nhớ em. Anh nhớ em rất nhiều. Anh biết anh đã sai, nhưng anh xin em, hãy cho anh một cơ hội. Anh sẽ sửa chữa tất cả.”

 

Tôi nhìn anh ta, ánh mắt tôi không một chút lay động. “Minh Huy, anh nhớ em, nhưng anh có nhớ mình đã làm gì không? Anh có nhớ những lời nói dối của anh đã khiến em đau khổ thế nào không?” Tôi hỏi, giọng tôi khẽ khàng nhưng đầy sức nặng. Anh ta cúi gằm mặt xuống, không dám nhìn thẳng vào tôi.

 

“Anh… anh xin lỗi.” – Anh ta lắp bắp. “Anh biết anh không xứng đáng được em tha thứ. Nhưng anh không thể sống thiếu em.” Tôi bật cười, một nụ cười đầy mỉa mai. “Anh không thể sống thiếu em? Vậy sao anh lại có thể sống tốt bao nhiêu năm qua với sự lừa dối đó? Anh nghĩ em sẽ tin vào những lời nói đó sao?”

 

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta. “Minh Huy, anh hãy về với trách nhiệm của anh đi. Về với người phụ nữ và đứa con mà anh đã chọn. Đừng đến đây làm phiền cuộc sống của em nữa.” Anh ta ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy vẻ tuyệt vọng. “An Lam, em thật sự muốn cắt đứt tất cả sao?”

 

“Đúng vậy.” – Tôi đáp, giọng tôi kiên định. “Em đã quá mệt mỏi với những lời nói dối, với những bí mật. Em muốn một cuộc sống bình yên, nơi em có thể tin tưởng vào người bên cạnh.” Tôi quay lưng bước đi, không muốn lãng phí thêm thời gian. Anh ta vẫn đứng đó, nhìn theo bóng lưng tôi, ánh mắt đầy vẻ thất thần.

 

Tôi bước đi, lòng tôi không một chút hối hận. Tôi biết, tôi đang đi đúng hướng. Tôi đang tự giải thoát cho chính mình khỏi một mối quan hệ độc hại. Tôi không muốn sống trong một cuộc đời mà sự thật luôn bị che giấu. Tôi xứng đáng với một tình yêu chân thành, và tôi sẽ không bao giờ chấp nhận bất kỳ điều gì ít hơn thế. Minh Huy đã mất tôi, và anh ta đã mất tôi mãi mãi. Đây là sự thật không thể thay đổi.