Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Những ngày sau cuộc gặp với Thảo Vy, mọi thứ càng trở nên rõ ràng hơn trong tâm trí tôi. Tôi không còn hoài nghi hay đau khổ quá nhiều nữa, mà thay vào đó là một sự bình thản đến lạ. Sự bình thản của một người đã chấp nhận sự thật, dù nó có nghiệt ngã đến đâu. Tôi bắt đầu thu dọn đồ đạc cá nhân, từng chút một, chuẩn bị cho việc rời khỏi căn hộ này.

 

Minh Huy vẫn liên tục gọi điện, nhắn tin. Anh ta cầu xin, giải thích, thậm chí còn hứa hẹn sẽ từ bỏ tất cả để chứng minh tình yêu của mình. Nhưng những lời nói đó giờ đây đối với tôi chỉ là tiếng gió thoảng qua tai. Tôi không còn tin anh ta nữa. Một khi niềm tin đã mất, rất khó để xây dựng lại, đặc biệt là khi nó bị phá hủy bởi sự lừa dối và phản bội.

 

Tôi nhớ lại ngày anh ta cầu hôn tôi. Anh quỳ xuống dưới ánh nến lung linh, trao cho tôi chiếc nhẫn kim cương lấp lánh và nói những lời yêu thương ngọt ngào. Lúc đó, tôi đã nghĩ mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất thế gian. Nhưng giờ đây, nhìn lại, mọi thứ đều giống như một vở kịch được dàn dựng công phu, mà tôi lại là khán giả duy nhất bị lừa dối.

 

Một buổi tối, khi tôi đang ngồi ăn tối một mình, tiếng chuông cửa vang lên. Tôi biết đó là Minh Huy. Anh ta đã có chìa khóa, nhưng vẫn gõ cửa, có lẽ là để thể hiện sự tôn trọng cuối cùng. Tôi do dự một lúc rồi mở cửa. Anh ta đứng đó, gương mặt tiều tụy, đôi mắt đỏ hoe. Trông anh ta thật đáng thương, nhưng sự đáng thương đó không làm tôi mảy may động lòng.

 

“An Lam, chúng ta nói chuyện đi.” – Anh ta nói, giọng khàn đặc. “Anh biết em vẫn còn giận anh, nhưng anh xin em, cho anh một cơ hội để giải thích.” Tôi dựa vào khung cửa, khoanh tay trước ngực. “Giải thích gì nữa, Minh Huy? Mọi thứ đã quá rõ ràng rồi. Anh có con riêng, anh có người phụ nữ khác. Điều gì cần phải giải thích thêm đây?”

 

Anh ta bước vào nhà, nhìn quanh căn phòng quen thuộc. “An Lam, đó không phải là mối quan hệ mà em nghĩ đâu. Thảo Vy và anh… chúng ta đã chia tay từ trước khi anh gặp em rồi. Chuyện của bé Mai là sau đó.” Anh ta cố gắng giải thích, giọng điệu đầy vẻ khẩn thiết. Tôi nhếch mép cười, một nụ cười đầy mỉa mai.

 

“Sau đó? Sau đó là bao lâu? Và tại sao anh chưa bao giờ nói với em về sự tồn tại của bé Mai, của Thảo Vy? Tại sao anh lại để em sống trong sự lừa dối này suốt bao nhiêu năm qua?” Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta. “Minh Huy, anh đã chọn cách giấu giếm, và chính sự giấu giếm đó đã g.i.ế.c c.h.ế.t tất cả.”

 

Anh ta cúi gằm mặt xuống. “Anh sợ em sẽ rời bỏ anh. Anh sợ em sẽ không chấp nhận. Anh đã quá ích kỷ.” Anh ta nói, giọng đầy vẻ hối hận. “Vậy ra anh sợ mất tôi, nhưng anh lại sẵn sàng lừa dối tôi? Anh nghĩ tôi sẽ chấp nhận một người đàn ông chỉ vì sợ hãi mà không dám đối diện với sự thật sao?” Tôi hỏi, giọng tôi lạnh lùng đến mức chính tôi cũng bất ngờ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

 

Anh ta ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy vẻ đau khổ. “An Lam, anh biết anh đã sai. Anh đã gây ra quá nhiều lỗi lầm. Nhưng anh không muốn mất em. Em là tất cả đối với anh.” Anh ta tiến lại gần, muốn nắm lấy tay tôi, nhưng tôi đã lùi lại một bước, giữ khoảng cách.

 

“Anh là tất cả đối với anh, nhưng anh lại không dám đối mặt với sự thật vì anh sợ hãi. Minh Huy, tình yêu không được xây dựng trên sự sợ hãi và lừa dối. Tình yêu cần sự chân thành, sự tin tưởng và sự tôn trọng. Anh đã không cho em những điều đó.” Tôi nói, giọng tôi đầy vẻ thất vọng.

 

Anh ta đứng lặng người, ánh mắt thất thần. “Vậy em… em định làm gì?” – Anh ta hỏi, giọng run run. Tôi nhìn anh ta, ánh mắt tôi không còn chút ấm áp nào. “Em sẽ rời đi. Em sẽ bắt đầu một cuộc sống mới, không có anh, không có những lời nói dối, và không có những bí mật.”

 

“Không! Em không thể làm vậy được!” – Anh ta hét lên, gương mặt tái mét. “An Lam, chúng ta đã có bao nhiêu kỷ niệm, bao nhiêu kế hoạch. Em không thể vứt bỏ tất cả như vậy được!” Tôi bật cười, một nụ cười chua chát. “Kỷ niệm? Kế hoạch? Anh nghĩ những điều đó còn có giá trị gì khi chúng được xây dựng trên sự dối trá sao, Minh Huy?”

 

Tôi bước đến tủ quần áo, kéo chiếc vali đã được chuẩn bị sẵn ra. Anh ta nhìn tôi, ánh mắt đầy vẻ kinh hoàng. “Em… em thật sự muốn đi sao?” – Anh ta hỏi, giọng run rẩy. Tôi không đáp, chỉ mở vali ra và bắt đầu bỏ những món đồ cuối cùng vào. Tôi muốn anh ta nhìn thấy sự quyết tâm của tôi.

 

“An Lam, xin em đừng đi!” – Anh ta lao đến, ôm chặt lấy tôi từ phía sau. “Anh xin em, hãy cho anh một cơ hội cuối cùng. Anh sẽ làm mọi thứ để chuộc lỗi.” Hơi thở của anh ta phả vào gáy tôi, nhưng tôi không còn cảm thấy ấm áp nữa. Tôi gỡ tay anh ta ra một cách dứt khoát.

 

“Minh Huy, anh không cần phải chuộc lỗi với em. Anh hãy chuộc lỗi với chính mình, với những gì anh đã làm. Em không còn là người phụ nữ ngây thơ tin vào những lời hứa hẹn của anh nữa rồi.” Tôi quay lại nhìn anh ta, ánh mắt tôi kiên định. “Và anh biết không? Điều em hối hận nhất không phải là đã yêu anh, mà là đã không nhận ra sự thật sớm hơn.”

 

Anh ta đứng đó, nhìn tôi với ánh mắt tuyệt vọng. Tôi không nói thêm lời nào, chỉ kéo vali ra cửa. Tôi không ngoái đầu lại. Cánh cửa khép lại sau lưng tôi, kết thúc một chương trong cuộc đời mình. Tôi bước ra khỏi căn nhà đó, bước ra khỏi mối tình đầy rẫy sự lừa dối, và bước vào một tương lai không có anh. Tôi đã tự giải thoát cho chính mình.