Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Sau

Gió Cuốn Tình Đi – Chương 1: Gặp Lại Giữa Mùa Gió

Chiều cuối thu, gió lùa qua từng tán cây bên bờ sông Sài Gòn. Những chiếc lá vàng úa lả tả rơi, va nhẹ vào nhau tạo thành thứ âm thanh xào xạc đến nao lòng. Giữa khung cảnh trầm lặng, một cô gái bước đi chậm rãi trên con đường lát đá cũ, mái tóc dài buộc hờ khẽ tung bay theo từng đợt gió.

Người ta gọi cô là An Nhiên – cái tên nghe thật dịu dàng, như chính vẻ ngoài bình thản đến lạ của cô. Nhưng có lẽ ít ai biết được, bên trong đôi mắt sâu thẳm ấy, là cả một trời ký ức đang bị gió cuốn đi từng mảnh.

Bảy năm rồi, An Nhiên mới trở lại nơi này – nơi từng gắn liền với thanh xuân rực rỡ và cả những đau đớn cô không bao giờ quên.

Cô đứng lặng trước quán cà phê nhỏ bên sông. Biển hiệu "Gió Mùa" vẫn còn nguyên, chỉ khác là giờ đây, nơi ấy đã thay một lớp sơn mới, sáng hơn, ấm hơn… nhưng người xưa, có còn ở lại?

Bỗng từ phía trong quán, một giọng nói trầm ấm vang lên:

— "Xin hỏi, cô dùng gì?"

An Nhiên quay đầu lại, và khoảnh khắc ấy, tim cô như khựng lại một nhịp. Người đàn ông đó… không phải là một nhân viên phục vụ bình thường. Là Nguyễn Lâm – người từng là tất cả những giấc mơ của cô, rồi lại là người khiến cô phải chạy trốn khỏi thành phố này trong suốt 7 năm trời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Anh vẫn vậy, vẫn là đôi mắt sắc lạnh nhưng sâu thẳm, ánh nhìn vẫn khiến người ta vừa muốn đến gần, vừa muốn trốn chạy.

— “Cho tôi một ly latte nóng. Và… một chút yên bình, nếu có thể.” – An Nhiên mỉm cười, nhưng giọng nói lại run lên khe khẽ.

Nguyễn Lâm khựng lại một chút. Anh nhìn cô thật kỹ, dường như đang xác nhận điều không thể tin nổi.

— “An Nhiên?” – Anh thốt lên, giọng anh lạc đi giữa tiếng gió đang rít lên ngoài kia.

Cô không trả lời. Chỉ lặng lẽ ngồi xuống chiếc ghế bên cửa sổ, ánh mắt hướng ra dòng sông lặng lẽ trôi. Gió vẫn thổi qua những kẽ lá, như thể thời gian chưa từng trôi, như thể hôm nay chỉ là sự tiếp nối của một ngày nào đó trong quá khứ.

— “Tôi tưởng em sẽ không bao giờ quay lại.” – Nguyễn Lâm đặt ly latte trước mặt cô, giọng anh chậm rãi nhưng ẩn chứa nhiều tầng cảm xúc.

— “Em cũng tưởng như vậy...” – Cô thì thầm, nhấp môi ly cà phê nóng. Hơi ấm lan tỏa nhưng trái tim vẫn lạnh buốt.

Giữa họ là khoảng cách của 7 năm im lặng, những hiểu lầm chưa từng được hóa giải, những yêu thương còn dang dở… Và giờ đây, họ ngồi đối diện nhau, như hai cơn gió từng lạc hướng, nay tình cờ gặp lại nơi giao mùa.

Liệu gió có cuốn tình đi, hay chỉ là thử thách để rồi khi quay về, tình yêu ấy lại càng mạnh mẽ hơn?