Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Gió Cuốn Tình Đi – Chương 2: Mùi Cà Phê Và Mùi Ký Ức
Căn phòng nhỏ trên tầng hai quán “Gió Mùa” vẫn vậy, khung cửa sổ mở ra là cả bầu trời đầy gió và tiếng lá xào xạc. An Nhiên đứng trước gương, hai tay run rẩy cởi nút chiếc áo khoác đã thấm sương chiều. Cô chưa từng nghĩ sẽ quay lại nơi này, càng chưa từng nghĩ sẽ gặp lại Nguyễn Lâm… trong một chiều gió thổi lặng lẽ như thế.
Còn anh, sau bảy năm, chẳng còn là chàng trai bồng bột ngày xưa nữa. Người đàn ông trước mặt cô giờ đây trầm ổn, chín chắn và… nguy hiểm đến kỳ lạ. Chỉ một ánh mắt anh nhìn, cũng đủ khiến An Nhiên cảm thấy toàn thân căng cứng như bị giam giữ trong kỷ niệm.
— “Em vẫn còn lạnh à?” – Anh lên tiếng khi thấy vai cô khẽ run dưới lớp áo mỏng.
— “Không… chỉ là em không quen…” – Cô né tránh ánh mắt anh, nhưng hơi ấm trong phòng vẫn không thể nào làm dịu cơn run từ bên trong lồng ngực.
Nguyễn Lâm tiến lại gần. Anh đứng sau lưng cô, khoảng cách giữa họ chỉ còn vài hơi thở. Bàn tay anh vươn ra, nhẹ nhàng đặt lên bờ vai gầy.
— “Em thay đổi rồi. Nhưng vẫn đẹp như xưa.”
An Nhiên cắn môi. Cô từng mơ về khoảnh khắc này, từng tưởng tượng hàng trăm lần… nếu gặp lại anh, cô sẽ dửng dưng, lạnh nhạt. Nhưng giờ đây, khi hơi thở anh đang phủ lên gáy, khi bàn tay ấm áp ấy chạm vào da thịt cô, toàn bộ sự phòng vệ sụp đổ.
— “Anh… dừng lại…” – Cô thốt lên, giọng khản đặc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Nhưng thay vì lùi bước, Nguyễn Lâm lại tiến thêm một bước, vòng tay siết lấy cô từ phía sau.
— “Bảy năm qua, anh không quên được em. Một ngày cũng không.”
An Nhiên nghiêng đầu, mắt cô long lanh ánh nước. Cô biết rõ, giữa họ có quá nhiều thứ chưa thể gọi tên, nhưng trái tim cô lại đập loạn nhịp vì một người từng khiến cô đau đến tột cùng.
— “Anh còn yêu em không, hay chỉ là tiếc nuối?”
— “Em nghĩ anh có thể để em rời đi một lần nữa sao?” – Nguyễn Lâm xoay cô lại, mắt anh đỏ hoe. “Không có em, tất cả những gì anh có đều vô nghĩa.”
Lời nói chưa kịp kết thúc, môi anh đã phủ lên môi cô – một nụ hôn vừa dữ dội vừa đầy kìm nén. An Nhiên choáng váng, tim đập mạnh đến mức tưởng chừng có thể nổ tung. Bàn tay anh lướt nhẹ theo sống lưng cô, từng chuyển động đều chứa đầy ham muốn dồn nén suốt bao năm xa cách.
Chiếc áo mỏng bị trượt xuống vai, để lộ làn da trắng mịn đang dần ửng hồng dưới bàn tay thô ráp của anh. Họ không còn là những đứa trẻ non nớt ngày xưa, mà là hai con người trưởng thành đang bị cuốn vào vòng xoáy của khát khao, của yêu thương chưa từng tắt.
Gió ngoài trời vẫn thổi, nhưng trong căn phòng nhỏ, nhiệt độ đang không ngừng tăng lên. Những cái chạm, những cái ôm, những tiếng thở dốc hòa quyện với nhau, như thể cả hai đang tìm lại một phần đã lạc mất của chính mình.
Đêm ấy, Sài Gòn trở lạnh. Nhưng trong căn phòng nhỏ của “Gió Mùa”, hai trái tim đã sưởi ấm nhau bằng tất cả những yêu thương còn dang dở.