Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Gió Cuốn Tình Đi – Chương 20: Hoa Hồng Trên Đỉnh Thượng Lưu

Một tuần sau buổi công khai ở tập đoàn, An Nhiên chính thức xuất hiện trong bữa tiệc nội bộ thường niên của giới doanh nhân – nơi được ví như "sàn diễn ngầm" của tầng lớp quyền lực.

Cô khoác trên mình chiếc đầm dạ hội màu đỏ rượu, được thiết kế riêng bởi nhà mốt hàng đầu, đi cùng Nguyễn Lâm – người luôn giữ c.h.ặ.t t.a.y cô suốt buổi tối.

Ánh đèn lộng lẫy, tiếng violin vang lên đầy quyến rũ, những ánh mắt soi mói len lỏi giữa ly champagne và nụ cười lịch thiệp.

— “Là cô ta sao? Con gái của kẻ từng gây ra vụ tai nạn thập kỷ?”

— “Đẹp đấy… nhưng xuất thân thì vẫn là cái bóng của vết nhơ cũ thôi.”

— “Không biết giữ được bao lâu trong nhà họ Lê…”

An Nhiên nghe thấy.

Từng câu.

Từng chữ.

Nhưng cô chỉ siết c.h.ặ.t t.a.y Nguyễn Lâm hơn, môi mím lại như một cánh hoa gượng gạo giữa bão tuyết.

Sau phần phát biểu chính, một nhóm quý bà tiến lại gần. Dẫn đầu là bà Diễm – phu nhân của Chủ tịch Tập đoàn Minh An, bạn thân của mẹ Nguyễn Lâm.

— “Cháu là An Nhiên phải không?” – Bà cười như đã biết tất cả. “Ngoại hình tốt thật đấy. Không lạ gì khi khiến thằng Lâm mê mệt.”

— “Cháu chào bác.” – Cô lễ phép, cúi nhẹ.

— “Dù sao cũng chúc mừng. Nhưng mà… ở cái giới này, không chỉ cần tình yêu đâu cháu ạ. Còn cần cả gốc gác. Mà cái đó thì… hơi tiếc nhỉ?”

Một đòn thẳng mặt – nhưng được bọc trong lớp nhung lụa đầy giả tạo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

An Nhiên vẫn giữ nụ cười. Nhưng Nguyễn Lâm tiến tới chắn ngang:

— “Cảm ơn bác đã góp ý. Nhưng cháu nghĩ… giới nào thì cũng nên học cách tôn trọng người khác trước khi dạy cách tồn tại.”

Bà Diễm sượng mặt, khẽ “hừ” một tiếng rồi quay đi. Mọi người xung quanh nhìn theo, xì xầm nhỏ giọng – lần này là về Nguyễn Lâm. Rằng anh đang phá luật ngầm, rằng anh “làm xấu mặt mẹ”.

An Nhiên bước ra ngoài ban công, nơi có gió nhẹ thổi, mùi hoa hồng thoảng qua. Cô ngước nhìn thành phố phía xa, ánh đèn rực rỡ nhưng lại mờ đi trong mắt cô.

Nguyễn Lâm bước theo, choàng áo khoác lên vai cô.

— “Anh xin lỗi. Anh không lường trước được họ lại tàn nhẫn như thế.”

— “Không sao đâu…” – Cô cười nhạt, mắt vẫn nhìn xa xăm. “Chỉ là… em nghĩ mình có thể đối diện với mọi thứ, nhưng hoá ra… khi bước chân vào đây, cái bóng quá khứ của mình lại dài hơn cả váy em đang mặc.”

Anh ôm cô vào lòng, nhẹ như muốn bảo vệ trái tim đang dần mỏi mệt kia.

— “Nếu em thấy mệt, mình rút lui. Mình xây dựng thế giới của riêng mình. Anh không cần cái đỉnh cao lạnh lẽo này nếu không có em bên cạnh.”

An Nhiên lắc đầu, giọng khẽ nhưng rắn rỏi:

— “Không. Em đã vào đây, thì phải bước đi thẳng lưng.”

— “Nhưng em sẽ không một mình.” – Anh nhìn sâu vào mắt cô. “Từ nay về sau, bất cứ lời nào họ nói, bất cứ ánh mắt nào họ phán xét… đều phải bước qua anh trước.”

Cô ôm lấy anh, nước mắt lặng rơi.

Ngoài kia, những cánh hoa hồng nở rộ giữa ban công lạnh giá.

Đẹp… nhưng đau.

Và cô biết, muốn giữ tình yêu này trên đỉnh thượng lưu, cô phải học cách nở hoa kể cả khi bị giẫm nát.