Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Gió Cuốn Tình Đi – Chương 19: Công Khai Giữa Sóng Gió
Tập đoàn Lê Gia – trụ sở chính sáng rực ánh đèn vào ngày họp hội đồng quý 3. Buổi họp định kỳ nhưng lần này, mọi người đều cảm nhận được một thứ không khí lạ thường.
Vì người thừa kế từng từ chối vị trí tổng giám đốc – Nguyễn Lâm, hôm nay bất ngờ quay lại.
Không phải một mình.
Mà đi cùng An Nhiên – người phụ nữ từng bị xem là “vết nhơ” của gia tộc này.
Cô mặc một chiếc đầm dài màu xanh xám thanh nhã, không quá nổi bật nhưng khí chất lại khiến cả phòng họp phải liếc nhìn. Nguyễn Lâm bước cạnh cô, tay nắm tay, ánh mắt lạnh lùng nhưng đầy kiên định.
Mẹ anh – bà Lê – đã ngồi sẵn ở vị trí đầu bàn.
Khi thấy An Nhiên, ánh mắt bà tối sầm lại. Nhưng bà không nói, chỉ cười nhạt.
— “Chúng ta bắt đầu cuộc họp chứ?”
Nguyễn Lâm gật đầu. Anh bước lên, chỉnh micro, giọng vang lên dõng dạc:
— “Hôm nay, ngoài việc cập nhật tình hình quý III, tôi có một việc cá nhân cần công khai – ngay tại đây.”
Các thành viên hội đồng xì xầm, không khí rộ lên trong chốc lát.
Anh siết tay An Nhiên, tiếp tục:
— “Tôi – Nguyễn Lâm – chính thức công khai quan hệ với An Nhiên. Cô ấy là người tôi yêu, người tôi đã mất 7 năm để tìm lại. Và từ hôm nay, tôi sẽ không giấu giếm, không né tránh.”
Một cổ đông già lên tiếng, giọng đầy ngờ vực:
— “Cô ấy… là con gái của Trần Minh Tín? Người từng gây tai nạn khiến gia đình chủ tịch tổn thất lớn năm xưa?”
Bà Lê nhìn Nguyễn Lâm, đôi mắt sắc lẹm.
Anh vẫn không nao núng.
— “Đúng. Nhưng tôi yêu cô ấy – chứ không phải lịch sử của cha mẹ chúng tôi. Và nếu gia đình này không thể vượt qua thù hận cũ, thì tôi sẽ xây một gia đình mới.”
Câu nói khiến cả phòng im lặng.
An Nhiên ngẩng mặt, không né tránh bất kỳ ánh nhìn nào.
Bà Lê chống tay lên bàn, chậm rãi nói:
— “Nếu con công khai mối quan hệ này… đồng nghĩa với việc con từ bỏ quyền thừa kế. Tập đoàn sẽ không chấp nhận một người có lý lịch ‘kết nối bi kịch’ làm dâu.”
Nguyễn Lâm nhìn thẳng vào mẹ mình, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
— “Vậy mẹ cứ giữ lại ghế chủ tịch. Con giữ lại An Nhiên.”
Không khí căng như dây đàn.
Một cổ đông khác lên tiếng:
— “Nhưng Nguyễn Lâm là người nắm dữ liệu chiến lược toàn cầu. Nếu cậu ấy rời đi, chính tập đoàn mới là kẻ thiệt.”
Một người khác hùa theo:
— “Chúng ta cần người tài, không phải kẻ chỉ biết giữ sạch dòng máu.”
Bà Lê siết chặt tay, môi mím chặt.
Nguyễn Lâm bình tĩnh nói:
— “Tôi không đến để uy hiếp. Tôi đến để cho mọi người thấy: tôi có thể yêu và vẫn đủ năng lực dẫn dắt tập đoàn. Tôi không chọn giữa quyền lực và tình yêu. Tôi chọn giữ cả hai… theo cách đúng đắn.”
An Nhiên nhìn anh, đôi mắt long lanh. Trong ánh sáng lạnh lẽo của phòng họp ấy, cô thấy anh như một chiến binh – bảo vệ tình yêu bằng tất cả niềm tin, danh dự và bản lĩnh đàn ông.
Sau vài phút im lặng nặng nề, một cổ đông lão làng gật đầu:
— “Tôi đồng ý để cậu tiếp tục giữ chức vụ phó tổng. Vì sau tất cả, chỉ có người biết trân trọng tình cảm… mới biết cách trân trọng cả công ty.”
Các phiếu tán thành dần được đưa lên.
Bà Lê lặng người.
Cuối cùng, bà đứng dậy, bước về phía An Nhiên, ánh mắt sâu hun hút.
— “Cô có dám đảm bảo… sẽ không làm nó đau thêm lần nào nữa?”
An Nhiên đối diện bà bằng ánh nhìn mạnh mẽ:
— “Cháu không dám hứa điều gì hoàn hảo. Nhưng cháu dám yêu… bằng tất cả những gì còn lại trong mình.”
Bà Lê lặng đi. Rồi… quay lưng rời khỏi phòng họp mà không nói thêm lời nào.
Nguyễn Lâm siết tay cô.
— “Em làm được rồi. Không còn gì phải trốn nữa.”
Gió bên ngoài lồng lộng thổi.
Nhưng lần này, họ không để gió cuốn đi nữa.
Họ đứng vững – giữa tâm bão.