Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Gió Cuốn Tình Đi – Chương 4: Cơn Gió Xoáy Của Quá Khứ

Chiếc váy trắng mỏng nhẹ khẽ bay trong gió, An Nhiên đứng trước gương, cài lại sợi tóc vừa bung. Trên cổ cô, dấu vết còn sót lại từ đêm qua vẫn mờ mờ hiện lên – bằng chứng cho một đêm cuồng nhiệt giữa hai con người tưởng đã lạc mất nhau mãi mãi.

Cô không biết nên gọi cảm xúc này là gì. Là hạnh phúc được ôm trọn lại một người từng yêu sâu đậm, hay là lo sợ… vì cô biết, tình yêu luôn đi kèm với tổn thương – và những tổn thương năm xưa chưa từng thực sự biến mất.

— “Anh nấu bữa sáng rồi.” – Nguyễn Lâm từ dưới bếp gọi vọng lên. Giọng anh trầm ấm, nhẹ như thể muốn xoa dịu cả những góc ký ức đầy gai nhọn trong cô.

An Nhiên bước xuống cầu thang, mùi bánh mì nướng thơm lừng và trứng ốp la ngập tràn không gian. Anh đứng cạnh bếp, áo sơ mi trắng xắn tay, mái tóc rối nhẹ và gương mặt điềm tĩnh như chưa từng có khoảng cách nào giữa họ.

Nhưng khi ánh mắt họ chạm nhau, một thoáng xao động lướt qua. An Nhiên lặng lẽ ngồi vào bàn, cầm muỗng khuấy nhẹ tách cà phê.

— “Anh còn nhớ… cái đêm em rời đi không?” – Cô cất giọng khẽ khàng.

Nguyễn Lâm siết chặt muỗng, ánh mắt tối đi vài phần.

— “Không có đêm nào anh quên được. Cả ngày đó, lẫn từng giây phút sau đó.”

An Nhiên ngước lên. Đôi mắt cô ánh lên chút mơ hồ, nhưng cũng đầy kiên định.

— “Vậy anh có từng nghi ngờ, tại sao em lại biến mất không một lời?”

Nguyễn Lâm nhìn cô rất lâu. Đôi mắt anh sâu như xoáy nước, mang theo một lớp cảm xúc đang cố kìm nén.

— “Có. Nhưng anh cũng tin, em phải có lý do.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

An Nhiên cười nhạt.

— “Anh sai rồi. Không phải lúc nào yêu cũng đồng nghĩa với tin tưởng.”

Không khí như đặc lại. Trong phút chốc, bàn ăn trở nên im lặng đến mức nghe rõ cả tiếng kim đồng hồ tích tắc.

Nguyễn Lâm bỏ muỗng xuống, bước vòng qua bàn, kéo ghế ngồi cạnh cô. Bàn tay anh nắm lấy tay cô, siết chặt.

— “Vậy thì nói đi, lý do đó… là gì? Anh không muốn tiếp tục mù mờ nữa.”

An Nhiên lắc đầu, rút tay ra.

— “Không phải lúc này.”

Cô đứng dậy, chuẩn bị bước ra ngoài thì anh kéo cô lại, xoay người cô đối diện. Bàn tay anh giữ lấy eo, kéo sát cô vào lòng.

— “Anh không chịu đựng thêm được nữa, An Nhiên. Em đã quay về, em đã nằm trong vòng tay anh đêm qua. Đừng lại rời đi mà không để anh hiểu gì cả.”

Cô cắn môi, ánh mắt rưng rưng. Cảm xúc dâng lên như cơn thủy triều. Nhưng thay vì chống lại, cô lại vòng tay ôm lấy cổ anh, khẽ thì thầm:

— “Vậy thì… hãy yêu em thêm một lần nữa. Yêu như thể hôm nay là lần cuối.”

Nguyễn Lâm đáp lại bằng một nụ hôn sâu – nụ hôn không còn chỉ là ham muốn, mà là gắn kết, là nỗi đau, là khao khát muốn bù đắp tất cả.

Cô để mặc mình tan chảy trong vòng tay anh. Chiếc áo sơ mi trắng bị kéo bung từng nút, làn da chạm vào nhau nóng bỏng như muốn thiêu đốt mọi hoài nghi. Họ yêu nhau như thể đang chạy đua với thời gian, với ký ức, với tất cả những điều chưa kịp nói.

Và trong khoảnh khắc cuồng si ấy, cả hai đều quên mất… có những bí mật đang lặng lẽ chờ đợi để trỗi dậy.