Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Gió Cuốn Tình Đi – Chương 3: Buổi Sáng Có Anh
Ánh nắng đầu ngày len lỏi qua khung rèm trắng mỏng manh, phủ lên gương mặt An Nhiên một lớp vàng nhẹ. Cô chớp mắt, cảm giác ấm nóng quen thuộc đang bao trùm lấy mình, từ vòng tay vững chãi đang ôm cô phía sau đến mùi hương thanh mát thoang thoảng của người đàn ông nằm cạnh.
Nguyễn Lâm vẫn chưa tỉnh, hơi thở đều đặn bên tai cô khiến tim An Nhiên như bị siết chặt. Cô khẽ quay người lại, đối diện với gương mặt ấy – gương mặt đã từng xuất hiện trong bao giấc mơ và cả những đêm mất ngủ.
Bàn tay cô chạm nhẹ lên vết sẹo mờ bên cổ anh – di chứng của vụ tai nạn năm xưa… cái ngày cô rời bỏ anh.
“Giá như khi ấy em dũng cảm hơn…”
An Nhiên khẽ nhắm mắt, lòng ngổn ngang. Đêm qua không chỉ là sự hòa hợp thể xác, mà còn là một lời thú tội im lặng của cả hai.
— “Em đang hối hận à?” – Giọng anh vang lên, khàn và trầm.
Cô mở mắt, bắt gặp ánh nhìn sâu hoắm của anh đang dõi theo mình. Anh đã thức từ lúc nào… vẫn nằm yên đó, nhưng bàn tay đã siết lấy eo cô, kéo sát vào lồng n.g.ự.c nóng ấm.
— “Không…” – Cô đáp nhỏ. “Em chỉ không biết, liệu những gì vừa xảy ra… có thể gọi là bắt đầu lại không.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Nguyễn Lâm nhìn cô rất lâu, rồi bất ngờ cúi xuống hôn lên trán cô một cái thật nhẹ.
— “Với anh, đêm qua không phải để bắt đầu lại. Mà là để em biết, anh chưa từng quên em, chưa từng ngừng yêu em.”
An Nhiên cười khẽ, gối đầu lên n.g.ự.c anh, lắng nghe nhịp tim đều đặn. Nhưng trong lòng, cô vẫn chưa thể nào quên được nguyên nhân năm xưa khiến cả hai chia ly… một bí mật mà cô từng nghĩ sẽ mang theo đến hết đời.
Nguyễn Lâm không nói thêm gì nữa, chỉ siết chặt cô vào lòng. Bàn tay anh vuốt ve lưng cô một cách dịu dàng, nhưng đôi lúc lại trượt dài xuống phía dưới theo phản xạ bản năng khiến cô khẽ rùng mình.
— “Anh… sáng rồi…” – Cô khẽ nhắc.
— “Anh chỉ muốn giữ em thêm chút nữa.” – Anh thì thầm, môi chạm nhẹ bên cổ cô.
Không khí trong phòng lại bắt đầu nóng dần lên. Những tiếng thì thầm, những cái vuốt ve nhẹ nhàng như gió, khiến cơ thể An Nhiên lần nữa mềm ra trong vòng tay anh. Không cuồng nhiệt như đêm qua, mà là chậm rãi, đầy mê hoặc. Mỗi cái chạm, mỗi cái hôn đều như lời khẳng định rằng… cô vẫn là duy nhất.
Căn phòng như bị bóp nghẹt bởi những hơi thở dồn dập. Gió ngoài khung cửa sổ vẫn thổi, nhẹ nhàng và âm ỉ như thứ cảm xúc đang âm thầm lan tỏa giữa hai người – ngọt ngào, nhưng cũng đầy bất định.
Chỉ có điều… khi hơi thở dần lắng xuống, khi ánh nắng đã rực rỡ bao trùm cả căn phòng, An Nhiên biết rõ, cuộc gặp lại này… không chỉ là chuyện của riêng hai trái tim.
Ngoài kia, một cơn gió mới đang nổi lên, mang theo những bí mật của quá khứ trở lại.