Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Gió Cuốn Tình Đi – Chương 6: Dòng Tin Nhắn Bị Lãng Quên

An Nhiên tỉnh giấc sớm hơn mọi ngày. Mặt trời chưa lên, trời vẫn còn âm u sau một đêm mưa bất chợt. Tiếng nhỏ giọt tí tách ngoài hiên hoà cùng tiếng gió rít khe khẽ như lời cảnh báo – mọi bình yên đều chỉ là tạm thời.

Cô rời khỏi giường nhẹ nhàng để không đánh thức Nguyễn Lâm. Điện thoại trên bàn rung lên – là một thông báo email cũ được tự động cập nhật.

Cô mở ra.

Tin nhắn tiếp theo từ Thảo Vy – gửi lúc 3 giờ sáng, cách đây 6 năm:

“Lúc mày đi, tao từng đến tìm anh ấy. Anh ấy nghĩ tao là người đưa tin từ mày. Tao không nói rõ sự thật. Tao cũng không nói với anh ấy chuyện… cái thai.”

Bàn tay An Nhiên lạnh đi. Mắt cô dán chặt vào dòng chữ "cái thai", đầu óc choáng váng.

Cái thai?

Cô chưa từng… nhưng Thảo Vy thì có. Vậy đứa bé ấy… là của ai?

Tiếng cửa phòng bật mở, Nguyễn Lâm bước vào với chiếc khăn choàng vai.

— “Trời mưa to quá… Em không nên thức sớm vậy.”

An Nhiên giật mình, vội tắt điện thoại. Ánh mắt Nguyễn Lâm lướt qua, như cảm nhận được sự thay đổi trong cô.

— “Có chuyện gì sao?”

Cô lắc đầu, nhưng giọng nói lại mất tự nhiên:

— “Không… em chỉ mất ngủ thôi.”

Nguyễn Lâm tiến đến gần, vòng tay ôm lấy cô từ phía sau. Anh đặt cằm lên vai cô, thì thầm:

— “Nếu em có điều gì lo lắng, anh muốn được biết. Đừng giữ trong lòng như trước nữa, An Nhiên.”

Cô quay đầu lại, nhìn thẳng vào mắt anh.

— “Vậy thì… nói cho em biết, anh và Thảo Vy… thật sự chưa từng có gì sao?”

Nguyễn Lâm hơi khựng lại. Đôi mắt anh tối sầm đi trong thoáng chốc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

— “Tại sao em lại nhắc đến cô ấy?”

— “Chỉ là em muốn biết… giữa anh và cô ấy, có điều gì em nên biết mà anh chưa từng kể không?”

Anh thở ra, buông vòng tay ra khỏi người cô, bước về phía cửa sổ.

— “Anh tưởng em không muốn nhắc đến quá khứ.”

— “Nhưng quá khứ đang quay lại đấy, Nguyễn Lâm. Và em không thể làm ngơ nữa.”

Không gian bỗng trở nên ngột ngạt. Gió lại thổi qua những khe cửa nhỏ, mang theo sự im lặng kéo dài.

— “Tụi anh có vài lần gặp riêng… nhưng chưa từng xảy ra điều gì đi quá giới hạn.” – Anh cất tiếng, chậm rãi và dứt khoát.

— “Anh chắc chứ?”

— “Chắc. Nếu có gì… anh đã nói với em từ rất lâu rồi.”

An Nhiên nhìn anh rất lâu. Cô không biết là do ánh mắt anh quá chân thật, hay lòng cô quá muốn tin… mà cổ họng cô nghẹn lại không thể hỏi tiếp về “cái thai” trong email kia.

Cô quay đi, giọng khẽ run:

— “Vậy tại sao… em lại nhận được những tin nhắn như vậy? Và tại sao em lại có bức ảnh hôm trước?”

Nguyễn Lâm ngẩng đầu, ánh mắt như bị châm vào ngọn lửa.

— “Ai gửi cho em? Ai vẫn đang can thiệp vào cuộc sống của em?”

Cô lắc đầu:

— “Em không biết. Nhưng có vẻ… người đó biết rất rõ về chúng ta.”

Cả hai nhìn nhau. Gió đập mạnh vào cửa kính. Trên mặt bàn, bức ảnh hôm trước vẫn nằm đó – chưa từng rời khỏi túi áo khoác của cô.

Cô lặng lẽ mở nó ra, đặt lên bàn. Nguyễn Lâm nhìn thấy, mắt anh trợn lên, tay siết chặt.

— “Em nghĩ… anh là người phản bội em sao?”

Cô không trả lời. Nhưng giọt nước mắt lặng lẽ lăn xuống má.

Đôi lúc, sự im lặng còn đau hơn cả lời buộc tội.