Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

2

Giang Chỉ rõ ràng rất nghiêm túc khi nói câu đó, ánh mắt thậm chí chẳng cong nổi lấy một chút độ cong nhẹ, vậy mà tôi lại thấy mấy phần hài hước trong đáy mắt hắn.

Tiểu mẹ văn học...

Cậu tuyệt đối cố ý.

Dứt khoát gọi thẳng là “mẹ nuôi văn học” cho rồi.

Tôi đang vắt óc nghĩ xem nên phản bác thế nào thì chị đã quay lại.

Có chị ở đây, bữa cơm không ngoài dự đoán trở nên đặc biệt náo nhiệt. Chị ấy rất nhiệt tình, có thể lây lan năng lượng tích cực cho cả bàn.

Nhưng mà…

Khi bữa tiệc gần kết thúc, vẫn có một chuyện ngoài ý muốn nhỏ xảy ra.

Lần thứ hai chị vào nhà vệ sinh thì tình cờ gặp được một người bạn cũ, sau đó bị lôi đi chơi bài vì tay ngứa.

Trước khi đi, chị ấy vỗ vai tôi:

“An An à, chị bị mấy người kia dụ rồi, đi đánh vài ván bài đã. Ăn xong để Giang Chỉ đưa em về nhé, nó lái xe ổn, chị yên tâm.”

Tôi còn chưa kịp từ chối, chị ấy đã vui vẻ rời đi cùng bạn bài.

Tôi nuốt nước miếng, quay đầu nhìn Giang Chỉ.

Người kia đang ngậm một chiếc tăm, thấy tôi nhìn thì hơi nhướn mày:

“Ăn cơm đi, mẹ nuôi.”

“……”

Cái kiểu nói chuyện, cái khí chất đó, chỗ nào giống bác sĩ chứ? Rõ ràng giống đại ca hơn.

Tôi im lặng một lúc, liếc nhìn đống thức ăn trên bàn còn nguyên xi:

“Tôi no rồi.”

Giang Chỉ hơi nheo mắt lại:

“No rồi? Xem ra khẩu phần ăn của mẹ nuôi không lớn như vẻ ngoài nhỉ.”

Tôi suýt nữa nghẹn c.h.ế.t tại chỗ.

Nghe thử xem, có ai nói chuyện như hắn không?

Tôi trông giống người ăn khỏe lắm sao?!

Giang Chỉ giơ tay gọi phục vụ, “Chào, tính tiền giúp tôi.”

Tôi ở bên cạnh vội bổ sung:

“Lấy thêm cho tôi hai cái túi ni lông nữa nhé, cảm ơn.”

Giang Chỉ nhìn tôi đầy ngạc nhiên, tôi lập tức giải thích:

“Nhiều thức ăn quá để lại thì phí, gói lại cho chị mang về.”

Cậu không nói gì, chỉ cúi đầu quét mã thanh toán rồi cùng tôi đóng gói đồ ăn thừa.

“Giang... Giang Chỉ.”

Ra khỏi nhà hàng, tôi thấy hơi ngượng nên gọi tên hắn cũng không dám lớn tiếng.

Dù sao, cậu có thể gọi tôi là mẹ nuôi, tôi mà gọi cậu là “con” thì kỳ quá.

Giang Chỉ giúp tôi đẩy cửa kính nhà hàng, còn nghiêng người nhường lối cho tôi. Sau khi ra khỏi, tôi ôm áo khoác, nói:

“Thêm WeChat đi, tôi chuyển tiền bữa này cho cậu.”

Giang Chỉ nhìn tôi vài giây, bỗng bật cười:

“Mẹ nuôi, thêm WeChat kiểu này, cũ quá rồi đó.”

??

Tôi liếc cậu một cái:

“Đừng tự luyến. Tôi chỉ muốn chia tiền bữa ăn thôi. Dù gì…”

Tôi mím môi:

“Dù gì tôi cũng là trưởng bối.”

Dù rằng cái trưởng bối này chỉ hơn người ta có hai tuổi.

Giang Chỉ cười cong cả khoé môi, chẳng hề để tâm đến việc bị tôi chê “tự luyến”, ngược lại đọc ra một dãy số và ký tự, còn nhắc nhở thêm:

“WeChat của tôi đó.”

Tôi hơi ngẩn người, rồi nhanh chóng mở WeChat ra để thêm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Ảnh đại diện là một bóng lưng chụp ngược sáng, nickname rất đơn giản: Giang Chỉ.

So với hắn, WeChat “mẹ nuôi” của tôi trông ấu trĩ vô cùng. Ảnh đại diện là hình dán đại béo quất, nickname thì dài lê thê: Là ôn an an an an an a.

Thêm WeChat xong thì cũng vừa lúc chúng tôi lên xe.

Tôi đang chuẩn bị chuyển khoản thì một bàn tay bỗng áp lên màn hình điện thoại của tôi.

Tay trắng nõn, thon dài, khớp xương rõ ràng.

Đó là ấn tượng đầu tiên hiện lên trong đầu tôi.

Ngẩng đầu nhìn lên, vừa lúc thấy được góc nghiêng của hắn. Trên đời này đúng là có những người khiến người khác mỗi lần nhìn là mỗi lần phải cảm khái.

Hóa ra ông trời thật sự không công bằng. Có người chính là 360 độ, góc nào cũng không có điểm chết.

“Không cần chuyển đâu, mẹ nuôi lần sau lại mời tôi ăn là được.”

Hắn nói đến mức này rồi, tôi cũng không tiện từ chối nữa, chỉ biết gật đầu.

Sau khi hỏi địa chỉ, Giang Chỉ đánh xe đưa tôi về tận nhà.

Trước cổng khu nhà.

Giang Chỉ nghiêng đầu nhìn tôi:

“Muốn tôi đưa lên lầu không?”

“Không cần.” Tôi vừa tháo dây an toàn vừa dặn dò theo kiểu công thức:

“Về nhớ lái xe cẩn thận, chú ý an toàn.”

“Ừ.”

Tôi vừa xuống xe thì thấy hắn hạ cửa kính, một tay đặt lên khung xe, còn châm một điếu thuốc.

Thoạt nhìn...

Còn hơi đẹp trai một chút.

Tôi chẳng còn mặt mũi nhìn thêm, vội vàng vẫy tay rồi quay đầu đi vào nhà.

Đúng là kiểu người khiến người ta tò mò. Là thiên sứ áo trắng, nhưng lời nói và hành động lại kiêu ngạo lạnh nhạt, rõ ràng còn nhỏ hơn tôi hai tuổi mà cứ như là người nắm chủ động trong mọi tình huống.

Rõ ràng đẹp trai đến mức khiến người ta nghẹt thở, vậy mà lại không thích con gái.

...

Tối đó, tôi có một giấc mơ đẹp.

Thật sự là giấc mơ đẹp — tôi mơ thấy Giang Chỉ.

Trong mơ, hắn ôm tôi trên ghế sô pha, chúng tôi rất thân mật. Hắn cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên vành tai tôi rồi gọi một tiếng:

“Mẹ nuôi…”

“……”

Cái quái gì vậy.

Ngay lúc mơ đến đó, giấc mơ đột nhiên dừng lại. Tôi mở mắt ra, ngồi dựa vào đầu giường một lúc, chỉ thấy n.g.ự.c khó chịu và đau âm ỉ.

Cơn đau n.g.ự.c này đã kéo dài vài ngày, hôm nay có vẻ nặng hơn.

Tôi tra mạng một lúc, còn ấn theo mấy bài hướng dẫn. Không biết có phải do tác động tâm lý không, mà cảm giác như... có khối cứng.

Tôi là kiểu người nhát gan, càng nghĩ càng sợ. Cuối cùng xin nghỉ làm một ngày, gọi taxi đến bệnh viện.

Đăng ký. Nạp tiền.

Có lẽ vì đến đúng giờ hành chính, nên sáng nay bệnh viện không quá đông.

Trước tôi chỉ có hai người. Tôi ngồi ghế hành lang đợi chưa được bao lâu thì nghe gọi đến tên mình.

Tôi cầm giấy đăng ký đi vào, vừa vào đã khựng lại.

Lại là bác sĩ nam.

Bác sĩ cúi đầu, bị đèn phản chiếu ngược nên tôi không nhìn rõ mặt.

Thôi thì, bác sĩ cũng là người, nam hay nữ đều như nhau.

Nghĩ vậy, tôi ngồi xuống trước bàn làm việc, đưa tờ giấy đăng ký qua:

“Bác sĩ, mấy ngày nay tôi cứ thấy n.g.ự.c đau, anh nói xem…”

Nói được nửa câu, bác sĩ ngẩng đầu lên, khiến tôi nghẹn lời ngay lập tức.

Suýt nữa thì chửi thề.

Trước mặt tôi, nam bác sĩ khoa phụ sản trong áo blouse trắng, tay cầm bút, đang nhìn tôi bằng ánh mắt nửa cười nửa không.

Gương mặt ấy… đẹp đến vô lý.

“Mẹ nuôi?”